Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 257777
Online: 38
Thiện Nhân Hội
Nhật ký Chuyến Thăm TT Nhân Đạo Quê Hương của Thiện Nhân Hội Miền Nam (Ngày 12 tháng 12 năm 2009)
13/12/2009 12:00:00
4,5
Tổng : 2
     
Chuyến thăm các bé mồ côi tại Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương của Thiện Nhân Hội Miền Nam được tổ chức vào những ngày cuối cùng của năm 2009. Từ kế hoạch chuẩn bị đến phát động quyên góp – tất cả chỉ được gói gọn nước rút trong vòng 02 tuần vì các bố mẹ của TNH ai cũng bù đầu bù cổ với những công việc phải hoàn tất trước khi một năm mới bắt đầu.



 

Sáng 13/12/2009, theo lịch, các thành viên của TNH MN cùng bạn bè thân thiết đã khởi hành từ rất sớm để kịp đến điểm hẹn đúng giờ như đã quy định, đúng là 04 phương - 8 hướng - mọi phương trời (Bình Dương, Tây Ninh, Sài Gòn) bạn bè cùng hội tụ về TTNDQH vì một mục đích cao đẹp là chia sẻ và sưởi ấm trái tim cô đơn của hơn 323 em nhỏ tại đây. Vui nhất là nhóm 03 mới 06h sáng đã dày đặc các cuộc điện thoại “khẩn cấp”, đường dây thông tin liên lạc nóng lên từng phút khi mà nhà tài trợ “Taxi 07 chỗ” đã đi sớm 30p so với dư kiến hehehehe….khỏi phải nói là không khí đã nóng lên như thế nào, và cuộc chạy đua nước rút không cần biết đến không gian và thời gian đã được các “mẹ” Lan Anh, Diệp Uyên thực hiện một cách thần tốc và quá đỗi phi thường, để cuối cùng mọi người đều đúng giờ đến từng “centimet” – quả là còn hơn kỷ luật Quân đội nữa đấy.

 

Xe chạy bon bon đến ngã tư Bình Phước, trong xe mọi người bàn tán sôi nổi, không khí từ thiện đang ấm lên hừng hực nhiệt huyết, chợt nghe chuông điện thoại reo vang - tiếng Mẹ Hana thỏ thẻ từ nơi đâu xa lắm: các chị đến đâu rồi? xe đông không? Bên này xe em…đông lắm!!! (sau này mới biết là sự thật không phải thế, ôi….)

 

7h30 – TTNDQH kia rồi, ô hay, xe của Hưng đến sớm thế? Hôm nay anh ngự lâm của TNH MN diện lên mình một cái áo trông thật bụi, đúng phong cách đường xa vạn dặm, lại phải làm đại diện đưa gia đình cô  Hồng Việt Kiều đến với mọi người nên chững chạc và phong trần hẳn ra. Rồi các bạn trong nhóm Khoa cũng đã đến, đúng là sức trẻ có khác, mặt bạn nào cũng tươi roi rói dù mới phải vượt một chặng đường xa bằng xe máy để đến nơi này. Thương nhất là bạn Quỳnh Trâm chạy từ Thủ Dầu Một xuống mà cũng rất đúng giờ…cuối cùng là Minh Hiền, bạn Minh Hiền, Thắm, mẹ của Thắm cũng đã đến rồi.

 

Xình xình – ình ình – hai chiếc xe ba gác máy ồn ào, hùng dũng chở đầy mì tôm, chiếu và gạo chạy ầm ầm vào trước cửa phòng ăn của TT, theo sau là hai cô nương: Thuỷ Tây Ninh và Ngọc Bình Dương (phụ trách mua hàng và kiểm tra tài sản). Hai em thật dễ thương và hết lòng vì đồng đội dù đều ở rất xa, đặc biệt là Thuỷ phải xuống Sài Gòn từ thứ Bảy bằng xe buýt rồi lại đón xe…ôm lên Bình Dương để thay mặt hội tìm mua và chọn hàng đúng chất lượng. Cảm ơn tấm lòng thơm thảo của em nhiều lắm!

 

 

TTNDQH là một cơ ngơi rộng rãi khang trang, có tất cả là 14 phòng dành cho các bé từ 02 ngày tuổi đến 20t, hầu hết là trẻ em bị bỏ rơi, lang thang cơ nhỡ và các bé bị tật nguyền mù, câm, điếc….bước vào TT cảm giác đầu tiên của bạn sẽ là: ở đâu mà lắm trẻ con thế? Sao người ta khoẻ đẻ rồi …khoẻ bỏ rơi như thế này? Thương lắm các bạn ơi! Trái tim em vẫn còn quá non nớt, em có tội gì đâu khi sinh ra trên cõi đời này?

 

Gặp được chị Huỳnh Tiểu Hương (Giám Đốc và là người sáng lập ra TT) – nghe chị kể và tâm sự những khó khăn mà TT đang phải đối mặt, tự dưng thấy thương người phụ nữ nhỏ bé, yếu ớt, xanh xao kia đến lạ lùng. Chị đúng là Mẹ Teresa của Việt Nam – chúng tôi thật sự ngưỡng mộ và trân trọng tình cảm và sự hy sinh mà chị đã dành cho các em nhỏ - trên đời này dễ có mấy người làm được như chị phải không các bạn?

 

 

Sau lễ bàn giao quà tặng và vật phẩm, mọi người chia đều đi làm nhiệm vụ theo sự phân công vội vã của Mẹ Henry (phải vội vã vì gần như rất khó tập hợp được mọi người, dường như ai nấy đều đang rất xúc động trước những cảnh tượng diễn ra trước mắt và muốn chạy tới thật nhanh để cùng hoà nhập, chơi đùa với các em bé)

 

Nhóm 1: gồm Khoa và các bạn là bác sỹ phụ sản và ….kỹ sư môi trường được phân công lên chăm sóc khoảng hơn 10 bé đang …ốm nặng phải nằm cách ly ở hội trường lầu 1. Nhiệm vụ thật khó khăn, vất vả nhưng các em đã hết sức nhiệt tình và khéo léo thực hiện tốt nhiệm vụ được giao bằng trái tim của những người trẻ tuổi chưa 1 lần được làm….cha …làm mẹ (huhuhu)

 

 

 

Nhóm 2: gồm các mẹ Diệp Uyên, Lan Anh, Minh Nguyệt, Ngọc Bình Dương, Hạnh và….. được ưu tiên chăm sóc 04 phòng các bé sơ sinh. Khu vực này lúc nào cũng tấp nập người thăm vì các bé sơ sinh bao giờ cũng là nguồn cảm hứng đáng yêu cho tất cả mọi người. Nhìn những em bé nhỏ xíu, có khuôn mặt lai lai…tây, đẹp như thiên thần mới thấy lòng đau đớn lạ, rồi chẳng hiểu mai này cuộc đời em sẽ đi về đâu? Có được may mắn hạnh phúc hay không?

 

 

 

Các bé sơ sinh ở đây đa phần đều bị ghẻ lở vì quá đông và thiếu người chăm sóc, phải dùng tã giấy cả ngày (02 tã/bé/ngày), nhìn các bé nằm sắp lớp đợi đến giờ tắm ta cứ tưởng tượng là một dây chuyền công nghiệp hiện đại, mọi thao tác vận chuyển, đưa – đỡ - đón – cởi quần áo – tắm – mặc tã của các cô bảo mẫu và các mẹ TNH (Mẹ Thanh Minh, Mẹ Hana, Mẹ Minh Nguyệt) đều hết sức nhịp nhàng và phối hợp rất tốt.

 

  

Theo chân Nhóm 3 đi làm công tác dọn dẹp vệ sinh phòng ở, phòng học, toilet …mới cảm nhận hết sự “bơ vơ, trống vắng” của các em bé mồ côi khuyết tật nơi đây, đặc biệt là các bé trai đang ở độ tuổi 10, 12, 16. Dẫn đầu nhóm là mẹ Thanh Minh, Minh Hiền, bạn Minh Hiền, Thuỷ Tây Ninh, Thắm, bạn Thắm, Mẹ Henry…..cả nhóm hùng dũng đi lướt qua phòng nữ để ghé vào phòng nam (vì phòng nữ giữ gìn sạch sẽ rồi). Phòng nam dơ thật, dùng đủ mọi phương tiện có được tại hiện trường (chổi quét nhà, chổi  quét sân, tay chân…) mọi người hối hả quét dọn, bới móc từ mọi xó xỉnh ra …từng đống rác, gấp lại chăn màn quần áo. Thương và ám ảnh nhất là chiếc giường trong góc của một cậu bé mù, hai cái áo của em lấm đầy bùn đất mà sao chẳng có ai giặt dùm em vậy kìa.

 

 

 

Tiếng mẹ Thanh Minh oang oang chỉ đạo bọn nhỏ phải sống ngăn nắp gọn gàng hơn và tiếng dạ răm rắp nghe lời của tụi trẻ tạo nên những âm thanh rất vui tai và đầy khí thế. Có điều cái khí thế ấy không biết sẽ tồn tại đến bao lâu khi mà chiều nay mọi người phải chia tay ra về, ai sẽ ở bên để lo và bảo ban cho các em đây?

 

  

Năm tiếng đồng hồ - là thời gian mà các bạn TNHMN đã lưu lại TTNDQH. Đó chỉ là một chuyến đi làm công tác xã hội – thiện nguyện – một kỷ niệm – dù vui, dù buồn, dù day dứt lương tâm – ta vẫn phải lên đường quay trở lại với cuộc sống thường nhật mà lòng thì không ngừng tự hỏi bản thân có thể làm được gì nhiều hơn thế nữa cho các bé nơi này, nhất là khi chứng kiến cảnh những đứa trẻ lên 3t, 4t thò lò mũi xanh, mặt mày lem luốc tự chơi, tự lo cho mình mới cảm nhận hết sự thiếu thốn tình thương mà các em đang  phải gánh chịu. Đó là hệ quả của lối sống buông thả, vô trách nhiệm của một bộ phận người ích kỷ - vô lương tâm, họ đã tạo nên một gánh nặng mà xã hội phải gánh chịu, cưu mang. Chúng ta – những trí thức có lương tâm và chút lòng hướng thiên, liệu có thể làm gì hơn để cùng chung tay giảm bớt và chia sẻ sự thiệt hại này đang đè nặng tâm lý của những trái tim trẻ thơ non nớt. 

 

 

 

 

Trái với không khí háo hức lúc khởi hành, trên đường về dường như mọi người trầm ngâm hơn, tâm trạng ai nấy đều day dứt và lo lắng cho tương lai của các bé, mẹ Diệp Uyên cứ nhớ mãi bữa cơm trưa nghèo nàn dinh dưỡng với chỉ một lát trứng mỏng tang và bát canh bạc hà lõng bõng nước và mong ước sẽ có ngày nấu 1 bữa cơm thật ngon cho  các bé ăn. Tại sao lại không nhỉ? Điều đó đâu có khó gì, chỉ cần những tấm lòng liên kết lại cùng nhau, ta sẽ tổ chức được 1 bữa cơm ấm cúng – có thể là trước tết Canh Dần 2010 tại TTNDQH. Chờ đi các con nhé, chắc chắn xuân này tụi con sẽ đủ đầy hơn bởi đã có đây rồi – Trái tim của những con người nhân ái.

 

Tạm biệt TTNDQH – tạm biệt mảnh đất có quá nhiều đau thương mất mát – tạm biệt 323 đứa trẻ thơ tội nghiệp – Hẹn một ngày rất gần chúng tôi sẽ trở lại nơi đây.

 

Đã có 409 người đọc bài viết này
0 Bình luận cho bài viết
Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn