Khóc. Xúc động nghẹn ngào.
Những giọt nước mắt đang lăn. Đó chắc không phải là tâm trạng của mình tôi mà còn là tâm trạng của rất nhiều bạn đọc khác khi đọc được những thông tin về bé Thiện Nhân.
Có lẽ lúc này đây, khi tâm trạng đã lắng lại, nước mắt đã bớt nhòe trên khóe mắt, tôi mới có thể viết lên những dòng chữ này để chia sẻ được phần nào nỗi đau mất mát vô cùng to lớn mà chính em,bé Thiện Nhân, bây giờ còn quá ngây thơ để có thể nhận thức được.
Thương em. Bởi nghị lực của em-nghị lực vượt qua được số phận để sống trong một hoàn cảnh khắc nghiêt như thế. Thương em -vì ngày mai, khi ý thức được nỗi đau, mất mát của mình, em sẽ ra sao? Có thể có những nụ cuời ngây thơ , trong sáng như trong bức ảnh của em bây giờ được không. Em sẽ thế nào? Sẽ thế nào?
Bất chợt thấy buồn. Vì đâu đó vẫn còn những gia đình tìm mọi cách để sinh ra được những đứa con, để nuôi dưỡng, giáo dục và có thể có được niềm vui khi được làm cha, làm mẹ. Thế mà...