|
Thiện Nhân ơi, anh em mình cùng cố gắng nhé!
25/07/2008 12:00:00
|
|
(aFamily)-Anh hơn em một tuổi, anh gọi em là em nhé. Anh em mình có một số điểm chung, cũng lạc quan, nghịch ngợm, đáng yêu y như em vậy. Hôm nào anh lên nhà làm quen với em nhé.
|
Anh tặng em bức ảnh của anh này
|
Thiện Nhân yêu quý,
Giờ này em đã ngủ chưa? Dạo này anh đã hơn 3 tuổi, lớn rồi nên ngủ rất ngoan, không cần có mẹ ở bên thường xuyên nữa, anh cũng không đôi khi khóc nức nở trong đêm vì một nỗi sợ mơ hồ gì đó anh cũng chả hiểu. Anh cố gắng để giống một chú siêu nhân (anh thích màu xanh lá cây) dũng mãnh, bảo vệ mẹ anh và chị anh, để mẹ còn khen anh là "đàn ông đích thực" nữa.
Lúc anh hơn 2 tuổi, tự nhiên một hôm mắt anh cay xè, đỏ tấy lên. Bố mẹ đưa anh đi khám, bác sỹ bảo bị viêm kết mạc. Mẹ cho anh dùng đơn thuốc 2 ngày chẳng khỏi, anh lại đi khám tiếp, thì được chẩn đoán là viêm màng bồ đào rồi viêm mủ nội nhãn. Bệnh này anh nghe bảo nguy hiểm lắm, lúc ấy thì anh cảm thấy rất đau, và anh phải điều trị ở viện mắt mất gần 1 tháng.
Anh ghét uống thuốc cực, nhưng mỗi ngày đều phải uống bao nhiêu kháng sinh này, rồi vitamin này, hãi nhất là tra thuốc vào mắt, bao nhiêu loại, anh cay xè cả mắt, chả nhìn thấy gì cả. Nhưng cũng chưa kinh khủng bằng lúc bác sỹ nói với mẹ anh là uống thì hiệu quả thấp, phải tiêm thẳng vào nội nhãn cho cháu để tụ mủ trong mắt lại, hy vọng khối viêm sẽ mất đi hoặc ít nhất không lan rộng ra. Anh cảm nhận mẹ ôm chặt anh, nức nở và đau xót vì thương anh bé bỏng. Rồi một tuần liên tục bác sỹ tiêm kháng sinh vào nhãn cầu cho anh, em không tưởng tượng được đâu, anh chưa bao giờ trải qua cảm giác khủng khiếp như vậy, những người trong gia đình anh cũng thế, nhưng mà cũng chưa phải cao trào đâu nhé, nghe anh kể tiếp này...
Khi kháng sinh đã làm cho khối mủ trong mắt anh tụ lại, các bác sỹ quyết định mổ dịch kính để hút mủ ra. Bố mẹ anh bàng hoàng quá, thương anh rất nhiều. Những ngày này ông ngoại anh lại được phát hiện bị ung thư gan, nên cả nhà buồn ơi là buồn. Lúc đó anh ăn ít, nên mặt mũi gân xanh nổi hết cả lên. Nhân mà nhìn thấy anh chắc phải thương lắm í. Anh thì không biết mình sẽ được điều trị cụ thể ra làm sao, nhưng cứ thấy mẹ lúc nào nhìn mắt anh là nước mắt mẹ lại chảy ra, anh lại phải ôm ghì mẹ để an ủi mẹ. Nhân có biết không anh cũng thương mẹ anh ơi là thương...
Trước khi mổ cho anh, bác sỹ gọi mẹ vào để trấn an, xác định cho gia đình anh là sau khi mổ xong mắt anh chỉ giữ được nhãn cầu thôi, còn thị lực sẽ bị mất hẳn. Mẹ lại khóc nức. Mẹ thương anh bé bỏng, mẹ lo anh tập tô không còn nhìn rõ, lo anh đi lại va đập lung tung, lo anh đi học không nhìn rõ bảng, lo ảnh hưởng đến con mắt còn lại của anh. Anh lại ôm chặt mẹ trong phòng khám, ngước con mắt đau nhìn mẹ trìu mến....
Và bây giờ anh đang tâm sự với em đây, anh và gia đình anh đã chấp nhận những không may của số phận, anh đã dần quen với cách nhìn mới, ban đầu cũng vất vả đấy em, anh va đạp sưng trán là chuyện mình thường, anh cũng phải làm quen với việc đeo mắt kính, đầu tiên anh rất ngạc nhiên là tại sao không thể sử dụng cả 2 mắt kính và anh cứ kéo xệch hết bên nọ đến bên kia, em thấy buồn cười không, hihi.
Mẹ anh thì lại còn lo xa là sau này anh làm nghề gì cho đỡ ảnh hưởng đến mắt nhất, rồi nghĩ ra các tình huống khó khăn anh có thể gặp và tự giải đáp trước, gia đình anh cũng rất mong y khoa phát triển và có cách nào đó để chữa trị cho con mắt của anh. Nếu Nhân gặp bác sỹ nhớ hỏi giúp anh xem họ có chữa được cho anh không nhé, anh cảm ơn em.
Anh rất quý Nhân đấy Nhân biết không, hôm trước mẹ cho anh xem đoạn phim của Nhân, anh khoái lắm. Anh chúc Nhân gặp được các bác sỹ giỏi, có thể giúp em sinh hoạt và đi lại tốt nhất. Anh chúc em hàng đêm ngủ ngon, không thèm sợ mấy cái loại mụn nhọt hay hắt hơi xỉ mũi tép riu, chúng ta luôn vui vẻ yêu đời em nhỉ.
Hẹn gặp lại em nhé.
Anh Ớt
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |