Khởi đầu cho chặng hành trình chữa bệnh trường kỳ của Thiện Nhân đã được nhấn nút khi thông tin visa vào Mỹ của Nhân và ba mẹ mình đã chính thức hoàn tất. Chắc không chỉ mình ba con tôi mà còn rất rất nhiều người đang rất vui. Ít ra hạt hy vọng chúng ta gieo bấy lâu đã tách mầm và có khả năng vươn lên cho dù điều kiện sinh tồn có khắc nghiệt đến mấy đi nữa. Và trong một phút giây xuất thần mầm cây hoá vai vào Nhân, tự hỏi: Tôi là ai? Tại sao tôi ở đây và ý nghĩa cuộc đời này thế nào?
Vâng, tôi là hiện thân của hạnh phúc-cao cả và sự khiếm khuyết. Trong sâu thẳm nhất của cuộc đời mình, trong những giờ phút đầu tiên khi chào đời tôi đã biết mình là ai. Người mẹ đầu tiên của tôi chính là đất. Đất làm mát tôi trong những những cơn đau xé. Đất che chở cho tôi trong lúc hiểm nguy. Đất nuôi tôi. Đất làm sống lại trong tôi những khao khát làm người.
Mục đích duy nhất của tôi trên cuộc đời này là để kết nối trái tim đến với trái tim, muốn điều tốt lại sẽ phát sinh điều tốt. Tôi muốn xung quanh tôi những điểm sáng nhỏ sẽ hợp lại với nhau thành một bầu trời sao sáng. Ở đó, nhân vật trung tâm không phải là bạn, cũng không phải là tôi mà là CON NGƯỜI viết hoa với một nguyên tắc ứng xử bất di bất dịch: trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu.
Tôi tồn tại với một ước mong góp phần làm sáng tỏ ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Không đao to, búa lớn. Tôi muốn mình lặng lẽ đi bên cạnh những nụ cười của anh Ớt hay cô Mai Phương Thuý- hoa hậu Việt Nam, muốn theo những dòng trải nghiệm và thức cùng với tuổi 19 trong đêm không ngủ của một anh mới lớn, muốn cuộc đời sẽ có thật nhiều đêm trung thu không trăng và muốn theo để tiếp sức cùng các cô chú ở Afamily hay mẹ Phong Lan Tím, mẹ Hà Kin, ba Đoàn Hoà Thuận..mỗi một ngày, mỗi một ngày tôi tự thấy sự khiếm khuyết trong tôi không còn là ám ảnh nữa mà đã thành cơ hội để tôi được sống cùng với tất cả mọi người kể cả trong hành động lẫn suy tưởng. Ý nghĩa cuộc đời với tôi chỉ gói gọn trong bốn chữ: CUỘC SỐNG TUYỆT VỜI.
Nói như chị Nguyễn Trần Phương Liên, cái tốt lại sẽ phát sinh cái tốt và tài sản đáng giá nhất của mỗi người chính là tư duy, quyết định và bản lĩnh của chính người đó đối với công việc mà họ đang làm, đang đeo đuổi. Điều đáng quan tâm là chúng ta phải giúp Nhân hình thành và có được nhân cách đó bằng cách nào mà thôi.
Thời gian đi Mỹ của Nhân chỉ còn tính bằng ngày. Tới Mỹ, nếu có dịp ba mẹ Nghinh- Anh hãy cho Nhân đến vùng Washington để xem một loại ve sầu với tên gọi “ve sầu 17 năm” nhé. Ba tôi bảo, phải mất 17 năm các ấu trùng bị chôn vùi dưới mặt đất đó mới có cơ hội thoát xác thành ngài. Nhưng kiếp ve sầu của chúng chỉ kéo dài vỏn vẹn có hai tuần ngắn ngủi. Tuy nhiên, sự bất công đó không làm cho các chú ve nản lòng mà ngược lại, hàng ngày khách đến Washington vẫn thấy chúng đang thay nhau ca hát mừng sinh mệnh.
Rõ ràng, khi cất lên tiếng nói chung, cuộc sống sẽ trở nên cực kỳ ý nghĩa bởi không có bất cứ trở ngại nào có thể cản trở những điều tốt trong cuộc đời đến được với nhau. Ở bên kia bán cầu, cũng có những trái tim đang thổn thức, chờ đợi để đón Thiện Nhân với một tham vọng, biến cái không thể thành có thể.
Chúng ta hãy cùng chờ tin vui từ nước Mỹ khi các tiến bộ y học hiện đại sẽ mang lại cho chú lính chì Thiện Nhân của ba mẹ Nghinh-Anh và đương nhiên là của cả chúng ta sự thay đổi lớn về mặt thực thể. Tôi đã hình dung ra lúc đó, Thiện Nhân sẽ càng mạnh mẽ và sẽ là biểu tượng cho những gì chúng ta gọi là tình yêu thương đồng loại. Mỗi một hoạt động gắn với Nhân chắc chắn sẽ luôn mang một ý nghĩa nhân văn cực kỳ sâu sắc.