Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 237628
Online: 86
Cùng viết cho con trai
Ba ngày ở Seattle
07/10/2009 12:00:00
4,2
Tổng : 9
     
Viết để thương mến hai em và cháu Thiện Nhân =Anh chị Phi & Mai Liên Seattle năm 2008

 Năm giờ sáng thứ sáu, thức giấc sớm hơn thường lệ nhưng không phải ngày đi làm nên vào máy mở mail với một tâm trạng lãng đãng cho qua giờ qua chuyện. Bất ngờ thấy ngay một cái mail của Mai Anh với nguyên cái tựa đề mà tôi gửi mấy tháng trước. "Bọn em và cháu vừa đến Seattle, anh có ở gần đó không?" Câu hỏi bất chợt làm tôi hết sức bất ngờ mà không lời nào tả được. Nó như một tiếng sét giữa trời quang. Như một tiếng gọi của Đấng Thiêng Liêng đâu đó. Trả lời ngay "Anh Phi đang sinh sống ở Seattle. Cho anh biết chính xác các em đang ở đâu. Anh sẽ đến thăm tức khắc"…

Chụp với vợ chồng Bác Phi - Mai Liên

Từ lúc biết câu chuyện đau thương của một đứa bé, vừa chào đời đã bị ngay một tai kiếp kinh hoàng, tôi chỉ biết cháu Thiện Nhận và cha mẹ nuôi qua báo chí. Đã gừi hai email để xem cách nào gửi chút quà cho cháu tiện nhất. Tôi không hề cho biết là tôi đang ở đâu ở Mỹ. Trong ý nghĩ, chỉ mong có ngày nào đó ghé thăm họ ở Hà Nội để được đích thân nói với họ những lời ngưỡng mộ và quý trọng, để được tận mắt nhìn và tận tay nằm lấy bàn tay bé bỏng của "the miracle baby". Không biết nắm tay cháu để làm gì nhưng cái ước ao cháy bỏng khi nhìn đôi mắt sáng và thơ ngây của cháu. Thế mà bây giờ nó như háo hức như muốn chạy ra xe ngay.

Liên lạc với anh Sơn trên điện thoại để biết lịch làm việc của gia đình. Không biết anh là ai, trên điện thoại ".. mình cũng lớn tuổi rổi …" và giọng nói thì đoán anh cũng đã trạc tuổi mình. Anh mời trưa đến chung buổi ra mắt của nhóm hội của anh để giới thiệu bố mẹ và cháu TN. Nghe thoang thoáng Yatch Club, Rotary Club mình sinh ra ngại. Ngại phải lên bộ đóng cà vạt giữa mủa hè hầm hập nóng. Từ chối để hẹn chiều đi thăm chung với Mai Liên khoảng năm giờ. Lấy địa chỉ khách sạn, chờ và náo nức. Anh Sơn là người sáng lập và là chủ tịch hội từ thiện KidWithoutBorders, anh cùng bạn bè lo liên lạc bệnh viện các nơi, sắp xếp chuyến đi cho gia đình. Chưa gặp mặt anh nhưng trong lòng đã sinh quý trọng.

Bốn giờ chiều, Mai Liên đi làm về, hai vợ chồng sửa soạn xong lên xe trực chỉ Bellevue qua đường 405 North. Vớ ít trái đào, lấy vội hai hộp sữa đậu nành, bốc con vịt cao su đang lăn lốc trên salon. Mười lần đi qua vùng này thì tám lần đi lạc. Lần này cũng không khá hơn. Ba lần dừng xe hỏi thăm, hai lần điện thoại cho anh Sơn mới tìm ra khách sạn Mây Bạc (Silver Cloud). Vào khách sạn, hỏi tiếp tân, cho tên, mô tả có đứa bé chỉ có một chân. Dò danh sách trên computer, "chịu, không giúp ông bà được. Không biết ai như ông bà cho tin. Sorry". Lại lên điện thoại, anh Sơn bảo phòng 115. Điện thoại vào phòng, không ai trả lời. Chờ một lúc lại phôn. Nữa tiếng sau "Chắc họ trái múi giờ đang ngủ say, mình ra kiếm cái gì ăn. Xong trở lại lần nữa. Nếu không được sáng mai mình đến lại". Hai chúng tôi ra tiệm "What is Phở" dịch nôm tinh nghịch thành quán "Phở là cái rì". Mỗi đứa đanh một tô, cũng lại "tái nạm gân, giá sống". Đang ăn, sực nhớ nếu muốn gặp ngày mai thì cũng phải biết lúc nào trong chương trình gặp gỡ nghĩ ngơi của họ chứ. Liền xeo phôn gọi anh Sơn. Anh Sơn bảo chờ một hai phút anh sẽ gọi lại. Vài phút sau anh gọi lại, báo là họ sẽ chờ chúng tôi trong khoảng hai mươi phút nữa ở khách sạn. Mừng quá, ăn nhanh, trả tiền, dọt ngay về khách sạn. Vửa đậu xe đã thấy một chàng cao cao đẹp trai trông là biết ngay dân Mít mình đang đẩy xe tới lui, trên xe là một cháu bé có vẻ năng động. Nhìn là đoán biết ngay đây là "đứa bé của phép lạ Thiện Nhân". Hỏi "em và cháu là hai bố con Thiện Nhân phải không?". Hỏi chỉ để bắt đầu câu chuyện chứ biết tỏng tong tong là đương sự rồi. Mình xúc động bắt tay Nghinh và hello cháu bé. Một lúc sau thì Mai Anh cũng xuống đến. Cái nhận xét tức khắc và hòi ngay là sao Mai Anh gầy quá? Tại em ăn ngủ thất thường vì lo cho cháu. Một câu nói diễn tả tất cả những gì họ dành cho cháu TN. Mang cho hai em chút trái cây và sữa đậu nành, cho cháu con vịt cao su cho cháu nghịch trong bồn tắm… Trong lúc trò chuyện chúng tôi chụp một ít hình với gia đình, hỏi thăm một chút tin về chương trình cữa trị cho cháu TN ở Mỹ. Trò chuyện được đâu 15 phút, chúng tôi mời gia đình đi ăn. Cũng lại quay đến quán "Phở là cái rì?", dĩ nhiên với câu "anh chị lúc nẫy đã ăn rồi". Nhìn bố Nghinh cắt chia phở cho con nuôi, nhin bố Nghinh săn sóc cháu TN, lòng chúng tôi an tâm chi lạ. Cháu Thiện Nhân "bám" bố như sam. Nghe cháu "trò chuyện" với hai bố mẹ, chúng tôi không nghe rõ cháu nói gì phài nhờ bố mẹ "thông dịch". Câu cú, ý tưởng của một đứa bé hơn 2 tuổi như thế phải nói là rất thông minh và trình độ… Tôi thương quí họ quá. Chỉ mong muốn mang đến cho họ những gì tốt nhất để "bù đắp và yêu thương" đúng nghĩa như câu đầu trang của blog site "Nhật Ký Chú Lính Chì". Tôi mấy lần cố mời đưa họ đi thăm Seattle "by night" cho biết vì biết họ chỉ ở đây ba ngày và trên đường về lại VN nghe đâu họ sẽ qua ngõ California. Mai Liên nhắc khéo là phài về sớm để ngủ mai đi làm sớm. Tôi đưa gia đình đến cái shopping center lớn của Bellevue, củng không xa khách sạn, chia tay và hẹn gặp lại khoảng 5 giờ chiều ngày mai thú bảy. Trên đường về bị bà xã nhằn cho một trận vì thói nông dân tồ tồ của tôi. Đã nhắc khéo anh mấy lần là phài về cho em ngủ, cho họ có thêm thì giờ nghĩ ngơi sau một chuyến bay dài lại thêm khác múi giờ. À há… Mae culpa… Mae culpa lần thứ một ngàn lẽ một….Phi là thế… chân thành, nhiệt tình nhưng rất ít tế nhị….

Thứ bảy. Sáng tranh thủ đi cắt cỏ dại, dâu gai ở nhà cũ để tiết kiệm chút tiền thuê mướn. Trưa tranh thủ một giấc để chiều đến đưa gia đình đi thăm Seattle cho biết. Ghé mua hộp trái sim (blue berry), sẽ một ít vitamine của Mai Liên để cho Mai Anh. Mai Liên đưa một cái áo ấm cũ của Duy Việt lúc bé trên đó có thêu chữ USA và Olympic (1984) lúc Duy Việt 2 tuổi. Áo cũ, kỷ niệm, trao lại cho cháu Thiện Nhân với tất cả thương mến và gắn bó. Y như hồi Duy Việt lúc mới sanh đã nhận một bộ đồ của thằng Christoph cũng cũ đến hơn chục năm mà anh Schule gìn giữ. Một bộ đồ thắm tình bạn của bác sĩ Tú Vinh chủ tịch Chữ Thập Đỏ ở Bạc Liêu gửi cho con anh và bộ đồ đến nơi sau hai năm thong dong đâu đó. Hôm nay tôi đi một mình. Mai Liên đi làm về, suốt tuần làm overtime nên hết xíu quách. Đến ngay khách sạn sau 25 phút xe. Biết đường và thứ bảy ít kẹt xe.

Đến sớm gần 10 phút, ngồi chờ cho đến giờ hẹn. Được 2 phút thấy có hai vợ chồng người Việt, đoán chắc như thế vì họ toàn dân hai mí cà (theo chuần cách nhìn của các ông bà Mỹ là người Tầu thi da vàng nhưng mắt một mí. Hai mí đích thật là Mít ta rồi). Họ xăm xăm bế một bé gái đi về phía phòng 115 thì cũng lúc ấy bố Nghinh đang đầy Thiện Nhân ra.. Cả bọn đến phòng khách tự giới thiệu với nhau. Anh chi Thịnh cùng cháu út đến thăm. Ai nấy tranh thủ chụp mấy tấm hình, suýt xoa "kìa cháu thông minh quá… nhìn cặp mắt nó kìa… tội nghiệp quá… tôi đã theo dõi chuyện này hai năm qua… biết chuyện tôi khóc quá chừng…". Bao nhiêu thương mến, quý trọng… Cậu bé đến từ Việt Nam thì dạn dĩ, cô bé sinh ở Mỹ lại e thẹn khép nép bên mẹ…Đang nói chuyện nhìn thấy tả của con ướt nhẹp, bố Nghinh mang con vào phòng thay tả…. Hai bác Thịnh mang cho cháu một chiếc xe điện chạy pin, điều khiển từ xa nhưng TN chỉ đẩy tới đấy lui bò quanh phòng khách. Bác Thịnh gái cứ xoay quanh để được nắm tay, sờ chân thiên thần bé nhỏ. Thiên thần lại thuăn thoắt dưới gầm ghế, gầm bàn. Chụp được bức ảnh bác Thịnh gái thò tay qua dưới ghế để sờ được thiên thần cho bõ công chờ đợi.

Một lúc thi chia tay, tôi đưa gia đình chạy qua Alkai Beach để kịp ngắm Seattle vào lúc lên đèn lúc sắp hoàng hôn… Hôm nay trăng lên chênh chếch nhưng trời không được trong. Seattle về đêm, đêm nay, vẫn chưa lột hết vẻ đẹp về đêm của nó, lộng lẫy kiêu sa. Sau đó cả bọn lên khu phố Việt ăn đồ Huế ở tiệm Hương Bình nổi tiếng. Tiếc khi đến nơi, Hương Bình đã đóng cửa phài qua tiệm bên cạnh. Cũng cơm canh, mặn, xào ba món nhưng là bữa cơm "nhớ mong" của gia đình đã mấy ngày chỉ toàn là ăn phở. Nhìn và nghe bố Nghinh "bậy.. bậy.. há mồm ra nào", nhin anh con chốc chốc xua xua cánh tay nhỏ xíu không muốn ăn mà vui trong lòng… Một hoạt cảnh mà tôi đã quên từ lâu. Cũng như tôi đã quên từ lâu làm sao xếp cái xe đẩy của TN để cho vào cốp xe. Giữa bữa ăn thì cậu Nhân ói… Có lẽ còn bệnh, mệt. Bố Nghinh lại nhẫn nại lau chùi…

Sau bữa ăn cũng đã hơn 9 giờ đêm. Trở lại đường 520, qua đường 405 lại đi lạc về phía Bắc. Quay ngược lại hướng Nam đễ trờ lại khách sạn, mất thêm 5 phút. Rất vui được gần gũi những tấm lòng nhân ái. Rất vui khi thấy cháu bé được một tình yêu trọn vẹn nếu không nói là hơn trọn vẹn của hai em Nghinh và Mai Anh dành cho cháu Thiện Nhân.
Chia tay với lời hẹn không khẳng định lúc nào và nơi đâu, chỉ biết là sẽ gặp lại. Mong sẽ gặp lại. Ngày mai hai em và cháu lên đường đi New Hampshire mạnh khoẻ và bình an nha. Anh chi sẽ cầu nguyện Phật Bà Quan Âm phò hộ cho cháu được chữa trị tốt. Cầu mong khoa học sẽ mang lại cho cháu một chút "bình thường".

Sáng Chúa Nhật, hôm nay các em sẽ rời Seattle. Anh chi hết sức băn khoan đã không giúp được chi nhiều cho các em. Cả ngày, di, đứng, nằm anh luôn nghĩ và cầu nguyện cho cháu và các em. Đi Cosco, chợt thấy quầy thuốc liền mua cho cháu một hôp kẹo vitamine, về nhà mở tủ lấy một sữa bột Ensure. Thế là có cớ để đến gặp lại các em và cháu. Điện thoại hỏi anh Sơn giờ ra phi trường: 8:30PM.

Tám gìờ 15 rời nhà, vửa vào tầng đậu xe vào chỗ đả thấy bên dẫy trước mặt mọi người đang xuống hành lý, lần này có thêm cái ghế trẻ con mới toanh, có thêm một cặp vợ Mỹ chồng Việt. Đoán là anh Sơn và ai đó. Nhanh chân chạy theo… Có anh Phi ra tiễn hai em đây. Giới thiều, bắt tay "Nice to meet you". Hoá ra bà Mỹ kia là chị Sơn. Kéo nhau ra check in. Mọi người như lọng cọng vụng về, tay chân như thừa thải. Sắp chia tay nên ai cũng quay tròn trong chính mình. Anh Sơn chu đáo. Chị Sơn lúc Mai Anh đưa cháu đi đã rơm rớm nước mắt như rời đứa cháu nội thân yêu. Người đứng ngoài nhìn vói vào trong. Người ở trong lo cới giầy mở sách cho khám xét. Rồi nhìn nhau, chia tay. …

Ba ngày cho tới lúc nhận được tin vui. Sau cuộc giải phầu 90 phút cháu Thiện Nhăn từ nay có thể control được đường tiểu của mình… Đọc hai chữ "cầu vòng" của Mai Anh vừa mắc cười vừa vui. Cám ơn Trời Phật. Ba ngày với cảm giác mong chờ nôn nóng y chang như hồi hai tôi chờ cục cứt su của Duy Việt. Sau khi sanh ra, bác sĩ bảo hãy theo dõi xem xét trong ba ngày nếu không thấy cháu ị cục kít đầu đời thì phải mang ngay vào bệnh viện để xem. Lần đầu tiên có con, chỉ có hai người trẻ không một chút kinh nghiệm nuôi con, lời phán của bác sĩ là mệnh lệnh của Trời. Thay tả cho con, xem, chờ. Nữa ngày thừ ba, Mai Liên la lên "anh ơi, vào xem. Con nó ị cục kít nè…" Ý trời đất ơi… Con tôi nó ị cục cứt su … Ha ha ha…Là lá la… Hôm nay cháu tôi đi đái được rồi… Là lá la….. Cám ơn Trời Phật… Cám ơn những tấm lòng nhân ái… Cám ơn hai em Nghinh & Mai Anh, những người giúp giữ ngọn lữa nhân ái trong lòng anh chị..

Đã có 1483 người đọc bài viết này
6 Bình luận cho bài viết
Manly | 11/02/2010 12:17:29 CH

Cám ơn bác và những tấm lòng đã giúp TN

Trịnh Thị Thanh Duyên | 07/02/2010 8:01:20 CH

Cám ơn bác Phi. Bác viết hay và cảm động quá. Cháu như tưởng tượng được hết Thiện Nhân và gia đình chị Mai Anh ở Seatles như thế nào.

MinhLy | 18/12/2009 11:24:38 SA

Cảm động quá. cám ơn những tấm lòngn hân ái đã đến với Nhân.

Ngọc Lan | 30/10/2009 8:10:08 SA

Không cầm được nước mắt Bác ạh, lới Bác viết rất chân tình và xúc động


Ngo Duc Sinh | 21/10/2009 6:28:36 SA

Cám ơn , cám ơn những tấm lòng !

Trương Thúy Hằng | 14/10/2009 1:58:13 CH

Bác viết mộc mạc mà cảm động quá...

Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)