|
Tại sao phải khóc vậy
15/04/2009 12:00:00
|
|
Khi các bố mẹ thương con khi gặp con hay sụt sùi khóc có lúc mẹ nghĩ Tại sao phải khóc vậy.
Khi con ở Thái Lan Mẹ Lan Tím nhắn tin hẹn ngày 15 /4 đến với cu Nhân và mẹ Còi. Chị Thư thì gọi điện để tối 15 mang bánh chị tự làm đến cho mấy mẹ con… Chán mẹ thật, mẹ chỉ nghĩ nghĩ, ừ không phải thứ 7 hay chủ nhật, các bố mẹ phải đi làm bận lắm mà.
Mẹ chẳng nghĩ gì cả. Mẹ không phải là người chu đáo. Mải miết đi mà quên mất nhìn lại con đường mình vừa mới đi qua. Khi chờ con tỉnh giậy sau khi uông thuốc ngủ để siêu âm ở bệnh viện Thái Lan Greig hỏi Có bao giờ em nghĩ đến việc nhận nuôi Thiện Nhân là một quyết định đúng không ? Mẹ lắc đầu rất ngại khi phải trả lời là Em chẳng nghĩ gì cả.
Ngày này năm trước đón con về. Mẹ suýt quên mất rồi vì lúc nào cũng vội vã. Mẹ nhiều nhiều lắm các lúc phát điên cả đầu vì con và 2 anh con khi các con không ngoan. Mẹ không dịu dàng bế con khi con đứng không vững. Mẹ quát con inh ỏi nhà cửa. Mẹ bắt con dứt khoát phải chia đi đồ ăn mà con thích. Mẹ phạt con ngồi góc phòng trên cái ghê mây. Khi các bố mẹ thương con khi gặp con hay sụt sùi khóc có lúc mẹ nghĩ Tại sao phải khóc vậy.
Mẹ thấy con bình thường thôi, út ít hay thiệt thòi không được tính thêm điểm. Con leo chấp chênh ngã một lần sau liệu liệu mà tóm cho chắn chắn. Con không chiến đấu được thì con sẽ không giành được đô chơi. Con di chuyển khó khăn hơn 2 anh con phải tự tìm cách đi theo được 2 anh. Mẹ biết khi con tủi thân con sẽ mếu dài cái miệng ra, hai mắt ngấn nước nhưng không bao giờ lăn trào thành giọt mà chăm chăm nhìn mẹ chờ phản ứng. Mẹ vẫn sẽ chê cười Con trai ai lại khóc và chê Nhân quá là xấu trai.

Bệnh viện Thái Lan ngày 9 tháng 4 năm 2009
Mẹ đón con với 1 cái chân. Lắp lắp ráp ráp cho con nhiều cái chân mới. Lần đầu tiên xách nách con đứng siêu vẹo trên 2 cái chân mẹ chợt thấm thía điều bình thường nhất với con lại khó khăn và ý nghĩa thế nào. Sau 1 năm thay đi cả loạt các chân đẹp, chân xịn từ Việt Nam, Mỹ, Pháp mẹ lại thấy thích hơn khi nhìn con sung sướng, tự tin nhày lò cò với cái ky bowling và quả bóng.
Mẹ nhớ lần khóc với bố con khi trình bày nguyện vọng đón con về. Có “nước mắt làm đầu” ở trong đó.
Mẹ nhớ lần khóc khi con vào phòng mổ. Có tí yếu mềm ở trong đó.
Mẹ nhớ vừa khóc khi biết con còn cả 2 tinh hoàn ẩn sâu bên trong cơ thể. Có sự vui sướng tột cùng và có cả bất lực trong đó. Bât lực vì đã gần hơn tới một điểm dừng mà khi đó mẹ có yêu con cách nào cũng không lo nổi cho các thiêu hụt của con. Chàng trai của mẹ sẽ phải tự tìm cách đi nhanh hơn. Tự tìm cách vững vàng hơn. Và tự con còn phải biết yêu thương và giành lấy người mà mình yêu thích nữa đấy Nhân ơi.
|
|
Đã có 928 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |