Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 257791
Online: 33
Nhật Ký Thiện Nhân
Tại sao phải khóc vậy
15/04/2009 12:00:00
3
Tổng : 3
     
Khi các bố mẹ thương con khi gặp con hay sụt sùi khóc có lúc mẹ nghĩ Tại sao phải khóc vậy.

Khi con ở Thái Lan Mẹ Lan Tím nhắn tin hẹn ngày 15 /4 đến với cu Nhân và mẹ Còi. Chị Thư thì gọi điện để tối 15 mang bánh chị tự làm đến cho mấy mẹ con… Chán mẹ thật, mẹ chỉ nghĩ nghĩ, ừ không phải thứ 7 hay chủ nhật, các bố mẹ phải đi làm bận lắm mà.

 

Mẹ chẳng nghĩ gì cả. Mẹ không phải là người chu đáo. Mải miết đi mà quên mất nhìn lại con đường mình vừa mới đi qua. Khi chờ con tỉnh giậy sau khi uông thuốc ngủ để siêu âm ở bệnh viện Thái Lan Greig hỏi Có bao giờ em nghĩ đến việc nhận nuôi Thiện Nhân là một quyết định đúng không ? Mẹ lắc đầu rất ngại khi phải trả lời là Em chẳng nghĩ gì cả.

 

Ngày này năm trước đón con về. Mẹ suýt quên mất rồi vì lúc nào cũng vội vã. Mẹ nhiều nhiều lắm các lúc phát điên cả đầu vì con và 2 anh con khi các con không ngoan. Mẹ không dịu dàng bế con khi con đứng không vững. Mẹ quát con inh ỏi nhà cửa. Mẹ bắt  con dứt khoát phải chia đi đồ ăn mà con thích. Mẹ phạt con ngồi góc phòng trên cái ghê mây. Khi các bố mẹ thương con khi gặp con hay sụt sùi khóc có lúc mẹ nghĩ Tại sao phải khóc vậy.

 

Mẹ thấy con bình thường thôi, út ít hay thiệt thòi không được tính thêm điểm. Con leo chấp chênh ngã một lần sau liệu liệu mà tóm cho chắn chắn. Con không chiến đấu được thì con sẽ không giành được đô chơi. Con di chuyển khó khăn hơn 2 anh con phải tự tìm cách đi theo được 2 anh. Mẹ biết khi con tủi thân con sẽ mếu dài cái miệng ra, hai mắt ngấn nước nhưng không bao giờ lăn trào thành giọt mà chăm chăm nhìn mẹ chờ phản ứng. Mẹ vẫn sẽ chê cười Con trai ai lại khóc và chê Nhân quá là xấu trai.

 

Bệnh viện Thái Lan ngày 9 tháng 4 năm 2009

 

Mẹ đón con với 1 cái chân. Lắp lắp ráp ráp cho con nhiều cái chân mới. Lần đầu tiên xách nách con đứng siêu vẹo trên 2 cái chân mẹ chợt thấm thía điều bình thường nhất với con lại khó khăn và ý nghĩa thế nào. Sau 1 năm thay đi cả loạt các chân đẹp, chân xịn từ Việt Nam, Mỹ, Pháp mẹ lại thấy thích hơn khi nhìn con sung sướng, tự tin nhày lò cò với cái ky bowling và quả bóng.

 

Mẹ nhớ lần khóc với bố con khi trình bày nguyện vọng đón con về. Có “nước mắt làm đầu” ở trong đó.

 

Mẹ nhớ lần khóc khi con vào phòng mổ. Có tí yếu mềm ở trong đó.

 

Mẹ nhớ vừa khóc khi biết con còn cả 2 tinh hoàn ẩn sâu bên trong cơ thể. Có sự vui sướng tột cùng và có cả bất lực trong đó. Bât lực vì đã gần hơn tới một điểm dừng mà khi đó mẹ có yêu con cách nào cũng không lo nổi cho các thiêu hụt của con. Chàng trai của mẹ sẽ phải tự tìm cách đi nhanh hơn. Tự tìm cách vững vàng hơn. Và tự con còn phải biết yêu thương và giành lấy người mà mình yêu thích nữa đấy Nhân ơi.

Đã có 928 người đọc bài viết này
7 Bình luận cho bài viết
Mẹ bé Măm | 22/04/2009 11:49:53 SA

Đọc những dòng tâm  sự chứa chan tình cảm của Bà ngoại không hiểu sao nước mắt con cứ tuôn rơi không thể kìm nén được. Ông Trời rất thương Nhân nên đã ban tặng cho Nhân một người Bà thật tuyệt vời. Con đã từng được ngồi nói chuyện với Bà, được chứng kiến sự chăm sóc và dạy dỗ của Bà với 3 anh em đặc biệt là với Nhân và con hiểu được rằng thế hệ chúng con cần học hỏi ở Bà rất nhiều. Con cảm ơn Bà ngoại nhiều...nhiều lắm Bà ạ. Cầu mong Ông Bà luôn mạnh khoẻ để chăm sóc các con, các cháu và là điểm tựa tinh thần vững chắc cho cả gia đình.

Bà ngoại | 16/04/2009 9:45:48 CH

Có mẹ đến thăm Nhân nói cháu là người trời. Bà không nghĩ vậy. Đến hôm nay , cháu đi Thái Lan về, có kết luận của bệnh viện chứ không phải sự cảm thấy của bà và mẹ Mai về sự phát triển bên trong cơ thể cháu thì bà càng nghĩ trời đã cho cháu, đã luôn nhìn thấu tất cả. Ông bà ngoại rất yêu Nhân không chỉ vì hoàn cảnh của cháu mà chính là vì Nhân quá ngoan, quá biết điều. Cháu biết về những mất mát của mình, biết về sự thiệt thòi của mình và cháu không đòi hỏi gì cả. Đi chơi trượt cỏ, cháu ngồi mà nhìn các anh chạy nhảy. Chỉ đến khi ông bà cho cháu lăn trên cỏ cháu mới la hét. Cháu trượt ván cùng bà 1 lần rồi ngồi im cạnh bà nhìn mọi người trượt. Bà ngồi nghĩ một lát rồi hỏi Nhân có muốn trượt tiếp không. Nhân gật đầu lặng lẽ. Thế là 2 bà cháu lại ôm nhau trượt. Nhân thích và có sợ không cháu. Nhìn nét mặt cháu căng thẳng quá. Bà cũng căng thẳng quá

Bố mẹ bận công việc nên về nhà thường muộn. Chiều ông ngoại thường đi xe buýt ra để chơi và tắm cho 3 anh em. Bà ngoại bận việc nhà, bận chăm dì Hiền vì dì không khỏe, không ra chăm 3 cháu được. Bà chỉ ngồi nhà chờ các cháu nghỉ học, thứ 7 về chơi và ngủ lại nhà Thái Hà. Đang mùa dứa. Nhân thích ăn dứa lắm. 2 anh Minh chẳng chịu ăn. Tuần này bà lại mua dứa cho cháu ăn Nhân nhé. Bà rất muốn đón cháu về những ngày cháu nghỉ, nhưng bà biét cháu muốn ở với bố mẹ. Cháu phải được sống trong tình yêu thương của bố mẹ. Cháu ở bà ít ngày, cháu ngoan lắm, cháu tự ăn, đến giờ tự ngủ. Cháu biết nói bà ru cháu bài Con mèo trèo cây cau, rồi Con gà cục tác lá chanh. Bà ru Nhân như ru mẹ cháu xưa, như ru các anh cháu . Bà muốn san sẻ bận rộn cho con gái nhưng không thể làm gì hơn là để ông chiều ra đón các cháu khi bố mẹ bận và tắm cho 3 anh em. Nhân ơi, bà luôn cầu mong cho cháu như cầu mong cho dì Hiền của cháu. Mong sự diệu kỳ của khoa học chữa khỏi bệnh cho dì, hoàn chỉnh cho cơ thể cháu. Mong sự diệu kỳ từ cõi hư vô phù hộ cho cháu, cho dì Hiền. Mong cái điều ở hiền gặp lành sẽ là sự thật 
 
Dương Huyền Dung | 16/04/2009 3:14:38 CH

Đúng là lặng người ...! Yêu và thương cu Nhân quá

Mẹ Thuỵ | 15/04/2009 3:53:52 CH

Đúng như mẹ Hana nói. Các bố mẹ khác chỉ có thể cho con tình yêu thương và một phần chi phí nhưng không thể là Bố Nghinh hay mẹ Mai Anh để có thể cho con sự chăm bẵm và mái ấm gia đình. Các bố mẹ ước có thể chia sẻ phần nào thiếu sót của con nhưng thật sự là không thể. Nhân phải tự mình thích nghi với cuộc sống con ạ. Hãy cố gắng con trai nhé. Hãy là chàng trai dũng cảm để có thể tự mình giành lấy những gì mình muốn nhé con. Và mẹ muốn nhắn nhủ với con rằng, con đừng tủi thân, bên con luôn luôn có rất rất nhiều bố mẹ và anh chị em luôn dõi theo từng bước của con. Hãy cứ vững tin bước tiếp!

Minh Hiền_Khánh Hòa | 15/04/2009 10:13:16 SA

Đọc xong bài viết của chị Mai Anh, chỉ biết lặng người và im lặng....

Mẹ Thảo | 15/04/2009 9:23:10 SA

Đọc bài của chị Mai Anh mà em xúc động & thương chị Mai Anh lắm, chỉ biết nói là phải kiềm lòng để nuốt nước mắt vào trong & mừng thật mừng cho cu Nhân nhà ta. Dù mọi ngày em vẫn theo dõi blog của con, vẫn âm thầm cầu mong sức khỏe cho cả nhà, vẫn là tình cảm ko gì khác mà còn hơn so với ngày đầu biết về con & cả gia đình, vẫn là sự ngưỡng mộ rất lớn về tấm lòng nhân ái của Đại gia đình chị & cả ân tình của nhiều người đều hướng về con, em vẫn muốn chị biết là em vẫn âm thầm yêu thương chị, gia đình chị & sẽ dõi theo bước chân của Nhân cùng với Hội để mong Nhân sẽ là người có đầy bản lĩnh, có niềm tin yêu mãnh liệt & sống có ích trong cuộc đời này. Yêu cả nhà nhiều lắm!

Thu Vân | 15/04/2009 8:32:11 SA

Đọc bài mà thương cả nhà quá.

Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn
First
Prev
Page 1 of 4
Next
Last
First
Prev
Page 1 of 4
Next
Last