Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 237748
Online: 42
Nhật Ký Thiện Nhân
Làm chủ nhân của hộp bánh
19/05/2009 12:00:00
5
Tổng : 1
     

 

Nhân sắp 3 tuổi, không biết sau này còn có nhớ cái cảm giác của ngày hôm nay khi được làm chủ nhân hộp bánh. Nhân cũng rõ là oai vác hộp bánh lò cò qua lại trong nhà và liên tục cái miệng như chưa tin vào sự thật trong tay này: Mẹ ơi, con là chủ nhân của hộp bánh đúng không mẹ ? Hải Minh ơi, cái này Nhân làm chủ, mẹ bảo thế ?

 

Nhân sắp 3 tuổi, và con biết chủ nhân của một món đồ có nghĩa là mình toàn quyền của việc sử dụng và phân phối món đồ đó. Nhân có chủ quyền đồ chơi, quần áo... nhưng chưa bao giờ được tin tưởng ghi nhận là chủ của một vấn đề ăn uông cả. Lý do đơn giản là Nhân cầm gì vào tay sẽ chén hết bay ngay không kịp chia cho 2 anh mà cũng không kịp để dành lại cho chính mình. Nhân chén tuột luôn, khỏi cần biết ngon hay không, to hay nhỏ, nhiều hay ít.

 

Nhân sắp 3 tuổi, mẹ cho làm chủ nhân của cả hộp bánh có nghĩa là Nhân phải biết tính toán ăn vào lúc nào, ai được ăn, ăn bao nhiêu và dành lại bao nhiêu và quan trọng nhất là đã là chủ có quyền hạn sẽ khá là phải rộng lượng, nhường phần lớn hơn, ngon hơn cho người khác. Từ trước tới giờ anh Hải Minh được phân công là chủ của hộp kẹo.

 

Nhân cứ ghen mãi vì điều đó. Anh Hải Minh toàn quyền sinh sát với hộp kẹo luôn. Mẹ phong cho Hải Minh chức như vậy vì 3 lý do: thứ nhất là muốn khuyên khích anh Hải Minh ăn kẹo vì ảnh chẳng bao giờ chịu ăn cái nào. Thứ hai là ngăn cho Nhân ăn lung tung không xin phép vì Hải Minh rất nguyên tắc. Còn nữa là để Nhân phải dè chừng không dám cào mặt Hải Minh rách ra không Hải Minh cắt hết xuất ăn với Nhân là nguy to.

 

Anh Thiên Minh là chủ nhân của truyện vì anh phải có trách nhiệm đọc truyện cho Hải Minh và Nhân nghe. Không phân công vậy thì anh Thiên Minh dại gì đọc truyện trẻ con mẫu giáo mà mẹ sẽ phải gánh vác việc này khi rất rất ngại đọc và đau đầu khi Nhân và Hải Minh tranh nhau bắt đọc 2 truyện khác  nhau cùng lúc. Hai anh chàng mù tịt chữ nhìn Thiên Minh như thần tượng và đố dám cậy bé bắt nạt anh.

 

Đấy là ly do tối nay Nhân oai đến vậy và sướng ra mặt khi là chủ nhân. Nhân còn Mẹ mẹ... mẹ... con không ăn bánh, con để dành vì hôm nay con ăn cơm no rồi (mọi khi á, còn lâu !).

 

Ba con làm mẹ nhớ lại lần đầu tiên được ông bà cho sở hữu một khoản tiền nho nhỏ mẹ đã đi bộ một mạch từ Hồ Hai Bà Trưng lên cửa hàng ở phố Tràng Tiền để mua một con dao. Mẹ rât nhớ cảm giác thật là oai khi sở hữu trong túi một con dao, bấm ra bấm vào âm thầm trong túi áo cho lưỡi dao dài ra rồi ngắn lại. Mẹ không tim thấy kẻ xấu chứ không thì chắc chắn lúc đó mẹ đã đâm một nhát. Bây giờ là con dao dọc giấy với nhiều khâc, nhưng lúc đó với mẹ là cả một vũ khí lợi hại trang bị cho các mơ ước giang hồ của mình.

 

Đã có 1308 người đọc bài viết này
1 Bình luận cho bài viết
Mẹ Thuỵ | 21/05/2009 3:54:41 CH

Ui, sợ bà mẹ giang hồ này quá. Hí hí... Bật mí cho mẹ Mai Anh nghe nè, em cũng có máu giang hồ lắm đấy. Cứ thấy việc chướng tai là ước gì mình có thể cho nó vài cước hoặc có thể chưởng vài chưởng hịhị... Trời không cho hùm ngó xoay chứ không thôi chắc nhiều người ngủm với em rùi

Nhà chị phân công hay nhỉ, có vẻ khoa học ghê. Chắc mẹ Thuỵ phải bắt chước vụ này. Ngặt nỗi, hai đứa đứa nào cũng muốn làm chủ nhân hết, làm sao ta?

Nhân ơi, để dành cho mẹ Thuỵ vài mẩu nhỏ nhỏ thôi cũng được, C.Phô xèm nhắm ớ

Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn
First
Prev
Page 1 of 4
Next
Last
First
Prev
Page 1 of 4
Next
Last