20 lượt xem

Giải nghĩa đôi mắt là cửa sổ tâm hồn | Thiennhan

Mọi người đã so sánh nó từ thời cổ đạiĐôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”, vì đôi mắt giúp ta nhìn ra thế giới bên ngoài, nhưng cũng là nơi ẩn chứa những tâm tư, tình cảm bên trong.

Gia-gia-doi-mat-la-cua-so-tam-hon
Người xưa thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn.

con mắt khoa học

Nhiều nghiên cứu khoa học đã chứng minh câu nói “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” là hoàn toàn đúng. Ví dụ, một nghiên cứu trên tạp chí Khoa học Tâm lý Giáo sư phát triển con người Adam Anderson (Đại học Cornell, Mỹ) đã phát hiện ra rằng con người có thể nhận biết cảm xúc của người khác bằng cách phân tích biểu hiện của đôi mắt người khác.

Đôi mắt được coi là bộ phận chi phối giao tiếp tình cảm. Nhóm đã yêu cầu các tình nguyện viên khi được yêu cầu thể hiện 6 cảm xúc cơ bản (buồn, vui, sợ hãi, ghê tởm, ngạc nhiên, tức giận) bằng ánh mắt và 1 trong 50 từ để diễn tả các trạng thái tinh thần như tò mò, buồn chán, v.v. cho thấy biểu cảm ánh mắt với 6 cảm xúc cơ bản luôn thống nhất và có mối quan hệ mật thiết với nhau.

Gia-gia-doi-mat-la-cua-so-tam-hon
Con người có thể nhận ra cảm xúc của người khác bằng cách phân tích biểu hiện trong mắt người khác.

Giáo sư Anderson nói:Nhìn được nhìn vì chúng là cơ quan tiếp nhận ánh sáng đầu tiên của hệ thống thị giác. Những thay đổi cảm xúc nhỏ xung quanh mắt ảnh hưởng đến tầm nhìn của chúng ta, giúp truyền đạt cho người khác những gì chúng ta đang nghĩ và cảm nhận.

Nghiên cứu này cũng chỉ ra rằng mở mắt giúp mọi người dễ dàng đọc được trạng thái tinh thần của người khác. Đôi mắt hẹp thường liên quan đến những cảm xúc phán xét như nghi ngờ, sợ hãi, v.v., trong khi đôi mắt mở rộng liên quan đến những cảm xúc nhạy cảm như tò mò, sợ hãi, v.v. Mọi người cũng có thể biết người khác đang có cảm xúc tích cực hay tiêu cực bằng cách nhắm mắt. tinh thần

Đôi mắt theo quan điểm Phật giáo

Theo sát đạo PhậtTrong sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý), ngoài tâm, con người chủ yếu dùng mắt, đó là lý do tại sao họ phạm nhiều tội ác nhất. Từ xưa đến nay, con mắt của chúng sinh có nhiều khác biệt, nhất là hiện nay con mắt của con người dính nhiều tạp chất, rất khó tu hành.

Do đó câu nói ‘Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”, tức là những gì chúng ta nhìn thấy, cảm nhận được sẽ được thể hiện một phần qua đôi mắt. Mắt thể hiện vui buồn, đau khổ, khổ sở, vì thấy cái này cái kia nên tâm xao động, vọng tưởng khởi lên, không còn an tĩnh nữa.

Sắc là hình ảnh, sự vật, mọi thứ có hình tướng gọi chung là sắc. Mắt người thấy sắc, cho là đẹp, nhưng lại mê muội, ham muốn. Thấy cái đẹp mà sinh lòng thích thú, ham muốn chiếm hữu, mà trong đạo Phật gọi là chấp trước, là bất tịnh. Mắt bị nhiễm mọi hình ảnh và sự vật, dễ ảnh hưởng và hủy hoại công đức tốt, nên chúng ta phải cẩn thận trong việc nhìn và quan sát.

Thế giới này đầy rẫy những dục vọng cám dỗ, dù giả hay thật nó cũng có sức quyến rũ mê hoặc, nên tâm ta dễ mất phương hướng, đắm chìm trong ảo tưởng, bị ta mê hoặc. Người tu sĩ Phật giáo khi thấy người đẹp, hoa đẹp, cảnh đẹp thì khởi tâm khen ngợi, chú ý rồi sinh tâm tham đắm, sinh ra phiền não.

Gia-gia-doi-mat-la-cua-so-tam-hon
Người Phật tử tu tập thấy đẹp thì tán thán, rồi mê muội làm cho mờ mắt, tâm bất tịnh.

Kinh Phật nói:Có nhiều Tỷ kheo, thiện nam nữ thích xem cổ vật, danh lam thắng cảnh, miếu thờ ông bà, thích xem châu báu, ngà voi, thú quý hiếm, tham ác thầy, bạn ác. Đây không phải là nơi để chúng ta tham quan chiêm ngưỡng, vì tầm nhìn này thấp kém, tầm thường, làm ô nhiễm thế giới quan của chúng ta, vô ích cho việc học tập, tu tập, đạt đến an lạc, giải thoát.

Chỉ khi nào bạn đến gặp Như Lai, Đức Thế Tôn, Thánh Tăng, những người có đầy đủ đức hạnh, đáng cho chúng ta nương tựa, tu học, tu tập để chuyển hóa khổ đau thành an vui, hạnh phúc. Đó là một nhu cầu cần thiết, một cách tiếp cận vượt trội, giúp con người chuyển từ thân phận thường dân lên bậc thánh nhân và vượt qua cạm bẫy của cuộc đời. Hãy cố gắng học hỏi và duy trì thái độ bất bại này“.

Đức Phật có lòng từ bi rộng lớn, Ngài chỉ cho chúng ta cách kiểm soát bản thân thông qua sự biểu lộ hiện hữu nơi đôi mắt. Thân chúng ta có hai căn là mắt và tai luôn liên hệ mật thiết với nhau, người Phật tử chân chính muốn giữ tâm thanh tịnh, Niết-bàn thì phải kiểm soát thân-miệng-ý. Thấy hình tướng thì phải giữ tâm bất động, nhưng nhìn hình tướng mà thấy đẹp xấu, gây thiện cảm và ác cảm, đó là thái độ của phàm phu, không phải của thánh nhân.

Đức Phật luôn khuyên chúng sinh phải sáng suốt và sáng suốt lựa chọn, biết suy nghĩ, biết xả ly ô nhiễm và chấp trước, nếu không sẽ khó tu tập và giải thoát.

Gia-gia-doi-mat-la-cua-so-tam-hon
Hãy sáng suốt, sáng suốt lựa chọn, biết tự bảo vệ mình khỏi nhiễm ô và dính mắc, nếu không sẽ khó tu tập và giải thoát.

Đừng tham lam du ngoạn đây đó để ngắm cảnh, ngắm hoa, chẳng những phí tiền, phí thời gian mà còn tự bịt mắt mình, bị sắc dục mê hoặc mà khởi lòng yêu ghét. Không thuận thầy, giận bạn, không cầu, không phù hộ, không lao vào con đường mê tín, dị đoan sai lầm thực sự chẳng ích gì.

Thay vào đó, sự tu tập dành thời gian tu thân, tu tâm, tu tánh, rũ bỏ nghịch cảnh, khổ đau. Hãy đem thời gian và tiền bạc để giúp đỡ những người bất hạnh, đau khổ, yêu thương những trẻ mồ côi, chăm sóc những người già yếu, tàn tật,… Đó là những sinh linh đói khát tình thương và cần được chúng ta dang tay sẻ chia, vỗ về…

Đến Kinh Lăng Nghiêm Có đoạn viết rằng:Đức Phật ở trong hội, giơ tay nắm, đưa ra, rồi hỏi A-nan: “Bây giờ ông thấy thế nào?” A Nan đáp: “Con thấy tay trăm báu Như Lai duỗi ra.”

Đức Phật bảo A-nan: “Ông có thấy tay ta đưa ra và nắm lại, hay tay ta đưa ra và nắm vào, hay mắt ta đưa ra và nắm lại?” A-nan thưa: “Bàn tay của Thế Tôn giơ ra. Con thấy tay Như Lai tự nó xòe ra, mà nó không để ý.

Đức Phật tiếp tục, “Vậy ai động và ai không động?” Ông nói: “Phật thủ đang động, tánh thấy của tôi vốn không thanh tịnh, huống chi là động”.

Đức Phật thấy vậy liền khen ngợi rằng: “Hay lắm Ananda, con nói đúng.”

Gia-gia-doi-mat-lac-cua-so-tam-hon-6
Sắc là động mà tâm là tĩnh, thấy là thấy, không mê mờ, đây là cách chúng ta phải tu cho xứng đáng bậc tối thượng, giữ thân tâm trong sáng thanh tịnh.

Ngày xưa Đức Phật dạy chư Tăng chúng ta phải biết tự chế ngự mình qua tánh thấy của mắt. Mọi sự vật, hiện tượng bên ngoài đều là ngoại tại, tự nó không nhận ra, tức là do tác dụng của mắt và thức của chúng ta nên phân biệt đẹp xấu. Sắc là động mà tâm là tĩnh, thấy là thấy, không mê mờ, đây là cách tu tập cho xứng đáng bậc cao, giữ thân tâm trong sáng thanh tịnh.

Con người và vạn vật chuyển động và chuyển động, thú vị biết bao, nhưng như mắt thấy thì không chuyển động, tâm không chuyển động, chỉ như cách mình thấy, nó như vậy, tức là tâm không còn bị vật lý lay chuyển. các đối tượng, vì vậy đó là nó. là bình tĩnh và tự nhiên. Người nào làm được như vậy là đã hoàn toàn làm chủ nhãn căn, thấy chỉ là thấy mà không có tâm phân biệt. Nếu đã dùng một căn thì cả sáu căn đều như nhau, không còn bị tác động, tác động nên an tịnh, vắng lặng.

Ý nghĩa của hình ảnh hoa sen trong Phật giáo

Bài viết cùng chủ đề: