Mùa đông đã đến ở Nga, và khi đó tôi cảm thấy buồn nhất, vì mọi thứ ở đây thật hoang sơ và đáng sợ vì mưa tuyết lạnh giá. Sáng nay khi thức dậy sớm, tôi đang quấn trong chiếc áo khoác dày vội vàng kéo rèm từ tầng cao nhất của khu tập thể ra xem thì bất ngờ thấy khói bốc ra từ ống khói của ngôi nhà. Ở đó tôi nhìn khói. , Tôi chợt nhớ đến bà ngoại ở nhà với bao kỷ niệm vui buồn đan xen. Nghĩ đến chị, tôi chợt nhớ những lần cùng chị ngồi bên chiếc lò sưởi đỏ sưởi ấm, nhìn nồi bánh chưng đang sôi sùng sục đón Tết. Ồ! Tôi nhớ hương vị của quê hương. Vừa cầm ly cà phê, tôi vừa lạc vào dòng ký ức ngày xưa. Quá khứ như một thước phim quay chậm khắc họa tuổi thơ.

Đã hai mươi năm trôi qua, có lẽ một kỷ niệm tôi không bao giờ quên, xóa đi trong ký ức đó là nạn đói năm Ất Dậu (1945), người chết như rạ, có người sống vật vờ như ma. . Cả làng tôi, nhà nào cũng lâm vào cảnh bần cùng. Trong gia đình tôi, người cha phải ra đường kéo xe đã gầy còm, nhưng cả nhà chỉ cần thêm mớ rau và bát cháo là đủ sống qua ngày. Xóm làng nồng nặc mùi khói tiêu vẫn rưng rưng, ​​nghĩ đến sống mũi vẫn cay cay. Nhưng theo thói quen, khi con gà trống cất tiếng gáy thứ ba thì bà nội thức giấc. Cô lặng lẽ đốt lửa và không có gì để sản xuất. Cô nhìn đống lửa và nước mắt cô trào ra. Trong nhiều ngày, tôi bắt gặp cô ấy khóc bên bếp lửa, nhưng tôi ngây thơ không hiểu tại sao cô ấy lại khóc. Vì sự ngây thơ của cô ấy, tôi vẫn tin lời cô ấy “Hãy khóc đi vì khói lửa cay cay mắt em”.

Năm đó kháng chiến bùng nổ, bố mẹ tôi rời gia đình đi làm cách mạng, bà vừa là bà nội vừa là bố và mẹ tôi. Trong tám năm dài đó, tôi đã sống trong vòng tay yêu thương của bà và bên ngọn lửa đỏ bà đốt mỗi sáng và mỗi tối. Tình cờ bên bếp lửa, tôi được nghe chị kể về cuộc sống của mình trong những ngày ở Huế. Đó là quãng đời khốn khó, khốn khó mà cô phải chịu đựng. Rồi bằng ngọn lửa ấy cô đã dạy cho tôi biết bao bài học làm người, nâng bước tôi đến những ước mơ đẹp đẽ của đời tôi. Ngọn lửa nhấp nháy nơi góc bếp cũng là ánh sáng giúp em học bài và làm bài. Tiếng hú vang lên cùng với lời kể của cô ấy và ngọn lửa chập chờn. Ngọn lửa ấy như có sức truyền cảm hứng, mang đến hơi ấm cho tâm hồn bé nhỏ của tôi. Và cô ấy đã trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho tôi, cô ấy đã thay bố, thay mẹ để chăm sóc cho tôi.

Cảm ơn bạn, tôi sẽ luôn nhớ đến bạn! Tôi nhớ bà, nhớ ngày giặc vào làng. Đó là một buổi trưa hè oi bức, khắp làng quê vắng lặng. Đột nhiên một tiếng nổ vang vọng trên bầu trời. Rồi những tiếng kêu lớn vang lên rằng: “Kẻ thù có thể là kẻ thù của tôi!” Cô ta vừa cướp được nón của tôi, vừa nhanh tay giật lấy quần áo của tôi, rồi nhanh chóng khoác vai tôi rồi chạy sang làng bên trốn. Giặc tan, hai bà cháu đón nhau về, nhưng khi về đến làng thì hình ảnh hãi hùng. Làng bị tàn phá, nhà cửa bị thiêu rụi, ruộng vườn bị tàn phá. Cô lặng lẽ đứng trước cửa nhà, giờ chỉ còn là một đống tro tàn. Có lẽ cô ấy đã nuốt nỗi đau về trong lòng. Cô ấy không khóc, nhưng tôi đã rơi nước mắt. Tôi khóc vì tôi thương bà tôi, tôi thương bản thân mình, và tôi không biết họ sẽ sống ở đâu? Cô ấy vỗ đầu an ủi tôi bằng những lời ngọt ngào để xóa đi nỗi đau mất mát trong lòng tôi. Nhưng rồi đâu lại vào đấy, được sự giúp đỡ của bà con lối xóm, năm nào ông bà cũng có được căn nhà tranh nhỏ trên mảnh đất cũ. Vất vả là vậy, nhưng mỗi lần viết thư cho bố mẹ tôi, cô ấy đều nhắc lại với tôi rằng: “Đừng kể chuyện cháy nhà cho mẹ nghe, chỉ cần nhà yên bề gia thất là đủ rồi”. những thắc mắc trong lòng, chỉ khi lớn lên tôi mới hiểu tại sao bà lại nói dối bố tôi, không muốn ông lo lắng, muốn ông tập trung vào công cuộc kháng chiến.

Bà tôi không bao giờ mất niềm tin mãnh liệt, không bao giờ mất đi ngọn lửa yêu quê hương đất nước. Sớm chiều, bà lại đốt lửa, thắp lửa không chỉ bằng than, bằng củi mà bằng cả niềm tin vào ngày đất nước giải phóng trong trái tim mình, bằng tình yêu với gia đình, với quê hương, đất nước. để tiết kiệm.

Cái bếp ấy đã gắn bó với cuộc đời cô. Mỗi sáng thức dậy bà đều bật bếp, đốt lửa ấm để đun nước, nấu cơm. Nhưng mãi sau này tôi mới nhận ra, cô không chỉ thắp lên ngọn lửa bình thường ấy mà còn thắp cho tôi tình yêu gia đình, tình yêu quê hương đất nước. Cô ấy đã dạy cho tôi một cảm giác sâu sắc, nồng nàn về miền quê. Để rồi ngọn lửa bên bếp lò nhấp nháy ấy đã làm sống lại trong tôi cả khoảng trời tuổi thơ, cả miền ký ức của những năm tháng tôi đã sống cùng nó.

Nỗi nhớ về cô ấy chấm dứt trong nỗi buồn của tôi. Tôi rất nhớ bà bởi tình yêu của bà, ngọn lửa thiêng và tình quê hương nồng nàn, ấm áp. Vì vậy tôi rất trân trọng những tình cảm mà tôi có được. Tháng năm cho tôi khôn lớn và trưởng thành, những hoài bão nâng bước tôi đến những chân trời xa, nhưng tôi không bao giờ quên được ngọn lửa hồng nơi góc bếp bởi có tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của người bà mà tôi biết ơn cả đời và trân trọng. , chính ở đó, cô ấy đã làm sống lại những giấc mơ của tôi. về cuộc sống mới.