6 lượt xem

Mia Nguyễn: Bỏ giới tính sinh ra, được là chính mình | Thiennhan

Mia Nguyễn, một cô nàng tomboy đã dành cả tuổi thanh xuân để tự hỏi mình là ai. 25 tuổi, cô rời Việt Nam để tìm câu trả lời.

Hơn 10 năm đã trôi qua kể từ giai đoạn này. Mia hiện là nhà tư vấn, giảng viên và nhà báo về hành vi tình dục của con người. Gần đây cô ấy đã xuất hiện trên một chương trình trò chuyện Câu chuyện quán bar cùng Dustin Nguyễn và Lynk Lee trong buổi trò chuyện về người chuyển giới.

Vietcetera đã ngồi lại với Mia để nghe cô kể về bước chuyển lớn nhất của cuộc đời mình.

Bạn nhận ra mình là phụ nữ khi nào?

Tôi đã chiến đấu với chính mình cho đến năm 25 tuổi.

Từ khi học, tôi đã quan sát những người xung quanh và nhận ra rằng mình khác biệt. Tôi muốn được đối xử như một cô gái. Ai nói tôi giống con gái thì tôi mê.

Vào thời điểm đó không có internet và không có khái niệm về sự đa dạng giới tính. Tất cả mọi người với một giới tính khác nhau được gộp lại với nhau là “không có cảm xúc”.

Tôi không biết làm thế nào để mô tả bản thân mình bằng lời. Sự nhầm lẫn này đã theo tôi suốt cuộc đời trưởng thành.

Quá trình chuyển đổi bắt đầu và kết thúc ở đâu?

Quá trình chuyển đổi này bắt đầu từ nơi tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre vào những năm 1980. Và kết thúc tại Úc vào năm 2007.

Bến Tre hồi đó nghèo lắm, nhà mình chỉ đủ ăn. Mẹ tôi là một bà mẹ đơn thân. Vào Sài Gòn học đại học, tôi trở thành trụ cột tài chính cho cả gia đình. Trước áp lực cơm áo gạo tiền, tôi phải tạm gác mối quan tâm về giới tính của mình sang một bên để vui chơi trong gia đình.

Nhưng một góc nhỏ của trái tim tôi vẫn không ngừng băn khoăn rằng tôi là ai, tôi là gì.

Bạn bè tôi thường nói với tôi rằng thế giới thật rộng lớn. Họ nói rằng nếu bạn có cơ hội, hãy ra nước ngoài để tìm kiếm cộng đồng mà bạn thuộc về. Vì vậy, tôi bắt đầu tiết kiệm tiền để đi du học.

Năm 2007, tôi đến Úc. Khi tôi tiếp xúc với những cộng đồng đa dạng về màu da, cơ thể và giới tính, tôi cảm thấy choáng ngợp. Và tôi đã thay đổi bản dạng giới của mình, để người phụ nữ trong tôi thoát ra khỏi vỏ bọc của mình.

Dugrave tigravenh kỳ thị vẫn cograven di cư luocircn cảm thấy hy vọng khi nghĩ về Việt Nam
Mặc dù sự kỳ thị vẫn còn nhưng tôi luôn cảm thấy hy vọng khi nghĩ về Việt Nam.

Bạn để lại những gì khi sang Úc?

Tất cả những gì tôi từng biết. Sự nghiệp. Gia đình. Những khuôn mẫu tôi phải chơi. Nhầm lẫn về danh tính của mình.

Khi tôi đến Úc, tôi có đủ tiền trong túi để trang trải cho hai tháng đầu tiên của mình. Tôi biết mình sẽ cố gắng sống sót, nhưng tôi phải đi. Tôi cần phải thoát ra khỏi môi trường xung quanh quen thuộc của mình để xem tôi thực sự còn lại gì khi không còn gì cả.

Bây giờ tôi đã gần 40 tuổi, nhìn lại tôi cảm thấy liều lĩnh (và đáng giá). Nhưng khi tôi còn nhỏ, tôi không biết sợ hãi là gì.

Việc tìm ra bản dạng giới của bạn có ý nghĩa gì đối với bạn?

Cảm giác như trở về nhà sau hai mươi năm lưu lạc. Trước đó, tôi có cảm giác như đang lang thang trong một khu rừng tối, với một vài tia sáng lóe lên, nhưng không rõ ràng. Cuối cùng tôi cũng tìm ra chân lý sống sau tất cả những mơ hồ của cuộc đời.

Có điều gì khó nói thành lời về chuyến đi của bạn?

Tôi đã từng rất trầm lặng. Tôi không dám bày tỏ tình cảm của mình với người thân chỉ bằng một cái liếc mắt.

Những người khác giới nhìn chung khá thoải mái khi thể hiện tình yêu. Những người LGBT + có quá nhiều nỗi sợ hãi: sợ bị phân biệt đối xử và bị cô lập. Vì vậy, họ giữ im lặng. Im lặng và làm việc. Trầm lặng và trưởng thành. Im lặng và tình yêu.

Điều ngọt ngào nhất mà ai đó từng làm để thể hiện sự ủng hộ của bạn là gì?

Rất ít bạn thân nhận ra bản dạng giới của họ trước khi họ làm vậy. Tôi là một người đàn ông đang trên đường đến Úc. Về Việt Nam, tôi là phụ nữ. Họ nhìn tôi và nói, “Đó là tôi.”

Tôi may mắn nhất khi được sống trong một không gian an toàn, nơi mọi người nhìn nhận tôi về khả năng và tính cách của tôi. Trong một môi trường còn nhiều phân biệt đối xử, cuộc sống của những người LGBT + vẫn còn nhiều buồn phiền và đau khổ. Họ không được phép đến trường, họ bị coi thường, thiếu tình thương. Tôi cảm thấy cho họ.

Chỉ những người chuyển giới có chỗ đứng quan trọng, khocircng mới phải bỏ hết danh phận
Chuyển giới chỉ là một sự kiện, không phải toàn bộ danh tính của tôi.

Một điều bạn mong muốn mọi người hiểu về cộng đồng LGBT?

Đừng gạt bỏ cộng đồng LBGT + bằng những từ theo chủ nghĩa biệt lập như “thế giới thứ ba”. Mặc dù chúng ta khác nhau về bản dạng giới và khuynh hướng tình dục, nhưng tất cả chúng ta đều sống trên Trái đất.

Tập trung vào những điểm tương đồng, không phải sự khác biệt. Tất cả chúng tôi đều lớn lên ở Việt Nam. Tất cả chúng ta đều muốn bảo vệ gia đình của mình. Khi bị từ chối lời tỏ tình, tất cả chúng ta đều đau buồn. Và không phải ai trong chúng ta cũng đẹp như hoa hậu.

Khi nhìn thấy mình trong một người khác, chúng ta có thể bao dung và cảm thông cho nhau.

Những người thiểu số như LGBT + sẽ được đối xử như thế nào trong một thế giới hoàn hảo?

Họ sẽ được đối xử như những người bình thường. Các phương tiện truyền thông không miêu tả họ là người ngoài hành tinh. Xã hội không coi sự khác biệt của họ là khác biệt. Họ không được xác định bởi xu hướng tình dục, màu da hoặc dân tộc của họ.

Ví dụ, Mia sẽ được xem như một cố vấn, một giáo viên và một người mẹ, chứ không chỉ là một người chuyển giới. Chuyển giới chỉ là một sự kiện, không phải toàn bộ danh tính của tôi.

Theo bạn, Việt Nam có phải là đất nước đáng sống đối với cộng đồng LGBT +?

Mặc dù sự kỳ thị vẫn còn nhưng tôi luôn cảm thấy hy vọng khi nghĩ về Việt Nam.

Mỗi quốc gia đều có lịch sử và thế mạnh riêng. Người Việt Nam thích nghi tốt, mặc dù sức mạnh này đến từ lịch sử xâm lược và không phải là lựa chọn của chúng tôi. Chúng tôi lớn lên từ chiến tranh và nghèo đói, vì vậy chúng tôi học cách khoan dung. Hai yếu tố này cùng với sự hội nhập văn hóa sẽ giúp tiến bộ xã hội diễn ra nhanh hơn.

Chúng ta cần nhiều cuộc trò chuyện hơn về sự đa dạng. Chúng ta cần nói chuyện với con cái về giới tính, màu da, cơ thể, quốc tịch. Chúng ta cần ngồi xuống và nhìn lại những gánh nặng mà chúng ta đã mang trên mình trong suốt chặng đường và cách chúng ta có thể giúp nhau làm nhẹ những gánh nặng đó.

Đằng sau mỗi sự từ bỏ là một sự dịch chuyển. #Quit là một loạt bài về những quá trình chuyển đổi này.

Bài viết cùng chủ đề: