7 lượt xem

“Người tự tử không chạy trốn, mà bởi họ không còn có thể chạy trốn” | Thiennhan

Nữ sinh N. lên Sài Gòn nhập học và biến mất như một học sinh khá, giỏi. Bạn 12 năm liền là học sinh giỏi, dù học trực tuyến nhưng điểm trung bình vẫn tốt, lên tới 8,6.

Ai cũng nghĩ tôi bị kẻ xấu giết. Cảnh sát và mạng xã hội ráo riết tìm kiếm, và sau đó là thông tin đau lòng rằng anh đã qua đời. Cảnh sát kết luận cô tự tử, ba lô chứa hơn 10 kg đá xi măng. Camera cho thấy lúc 4:03 sáng. anh trèo qua hàng rào bờ sông để nhảy xuống.

Nhiều người không muốn tin một kết luận như vậy, thật khó để chấp nhận nó.

Nhưng trên thực tế, theo thống kê, chúng ta có nhiều khả năng chết cho chính mình hơn là chết cho người khác.

Theo WHO, hiện nay trên thế giới có hơn 350 triệu người mắc bệnh trầm cảm và khoảng 1 triệu người tự tử mỗi năm (trung bình 2.900 người/ngày).

“Hàng năm, theo tác giả Jill Hooley và các đồng nghiệp, tự tử gây ra nhiều cái chết trên toàn thế giới hơn là xung đột vũ trang, chiến tranh, diệt chủng và tội phạm cộng lại. Con số im lặng có lẽ còn cao hơn nhiều, và ở nhiều quốc gia, sự kỳ thị xã hội dẫn đến nhiều cái chết do tự tử không được trình báo.” (Trích từ Đặng Hoàng Giang của Black Ocean)

Hôm nay cũng có nhiều người đổ lỗi cho tôi. Bình luận (comment) nhận được tới 700 like – cao nhất nhì về một bài viết trên VNExpress: “Bạn vẫn còn trẻ. Ai chăm sóc cha mẹ già? Bằng cách tự sát, tôi không thân thiện với cha mẹ mình.”

Và nhiều bình luận khác:

– Thật ngu ngốc khi làm khổ người thân của mình! Bao nhiêu công lao của cha mẹ, thầy cô.

– Tôi học giỏi, nhưng tôi thiếu một thứ – khả năng trở thành một người lạc quan! Tôi xin lỗi gia đình và cộng đồng.

– Đừng làm thế. Làm sao bạn có thể sống tốt khi bạn không thể sống tốt? Bạn không thể thoát khỏi nỗi đau, chỉ có đối mặt với nó và vượt qua nó mới có thể thoát khỏi nó mãi mãi.

– Ích kỷ, để lại nỗi đau khôn nguôi cho người ở lại.

– Đầu óc yếu ớt…

Nhiều người đã nhấn mạnh lý do tại sao tôi nghèo, tôi chỉ có 1,4 triệu trong túi. Nhưng trong thực tế, đau khổ luôn là một ẩn số, bất chấp luân thường đạo lý của người lành.

Không ai nói với một người bị gãy chân: “Phải vất vả lắm, đi lại dễ dàng, ai cũng không được”. Không ai nói với người bị viêm phổi: “Thở thôi, sao không thở?”. Nhưng nhiều người lại nghĩ: “Có gì mà buồn?”. Ngày xưa tao nghèo/ khổ hơn mày, sao mày không làm được?”.

Có vẻ như để cảm thấy đau, bạn phải có thẩm quyền để cảm thấy đau.

Tôi thấy rất nhiều người bị trầm cảm họ rất chăm chỉ, rất có trách nhiệm, nhiệt tình và tâm huyết. Thậm chí họ còn là những người thành đạt trong xã hội.

Thế nên những giáo điều về sống tích cực, vượt qua khó khăn, thay đổi tư duy… có khi giết chết họ không cần dao lại càng cắn mình nhiều hơn.

“Những người tự sát không muốn chết? Họ chỉ muốn chấm dứt nỗi đau” (Tiffanie DeBartolo)

“Tự tử không nhằm mục đích đạt được cái chết, nó là liều thuốc chữa bách bệnh cho những đau khổ tinh thần siêu việt. Không có gì vứt bỏ một cuộc đời đáng để gìn giữ.” (David Humes)

Có thể, như ai đó đã nói, không phải kẻ chạy tự giết mình, mà là kẻ không chạy được nữa.

Tôi cũng thấy rằng cảm xúc có thể giết chết chúng ta nhiều hơn bất kỳ căn bệnh ung thư nào, hơn bất kỳ bệnh tật nào, nguy hiểm hơn cả thực phẩm bẩn.

Bé không sốt, ho, nôn, test nhanh 2 vạch, không chụp CT. Nó nguy hiểm vì nó phá hoại từ bên trong và phá hoại âm thầm.

Ở Trung Quốc, Ấn Độ và Việt Nam, 90% người bị trầm cảm không được điều trị.

Để lặp đi lặp lại một câu tôi nhắc đi nhắc lại: Hãy trung thực với chứng trầm cảm của bạn! Và hãy cẩn thận với nguy cơ trầm cảm ở con cái, những người thân yêu và bạn bè của chính bạn!

Bài viết cùng chủ đề: