Che Lan vien Một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào thơ mới. Trở thành một nhà văn xuất sắc với phong cách thơ độc đáo ám ảnh bởi những hình ảnh đầy ma mị. Sau Cách mạng Tháng Tám, cũng như bao nhà thơ khác, Chế Lan Viên trở về với cuộc đời, về với Tổ quốc khi tìm được cảm hứng thơ mới trước tiếng gọi của thời gian. Ông đã để lại những tác phẩm xuất sắc cho nền văn học Việt Nam. Những bài thơ độc đáo nhất của ông bao gồm các tác phẩm sau:

Tây Bắc? Đặc trưng của Tây Bắc là gì
Khi trái tim tôi biến thành tàu
Khi Tổ quốc ca lên muôn hình vạn trạng
Tâm hồn tôi là Tây Bắc, nhưng không nơi nào khác

Con tàu này đang đi về hướng Tây Bắc, bạn có đi không?
Bạn bè đi xa, em giữ khung trời Hà Nội
Bạn nghe gió gọi
Ra khỏi cửa? Tàu đói

Đất nước bao la, đời tôi ngắn ngủi
Tàu gọi anh đi, sao người phụ nữ có bầu lại bỏ đi?
Không có thơ trong một trái tim khép kín
Linh hồn tôi đang chờ đợi để gặp bạn ở đó

Ở phía tây Bắc! Ôi mười năm tây bắc
Vùng cao trở thành anh hùng.
Ở đó, máu tôi rơi xuống đất
Bây giờ đầu xuân hoa trái.

Hỡi sự kháng cự! Mười năm qua là một ngọn lửa
Ngàn năm sau mới có đủ sức mạnh soi đường.
Tôi đã đi rồi nhưng tôi phải đi nhiều hơn
Con sẽ gặp lại mẹ, mẹ yêu của con

Tôi gặp lại mọi người, như một con nai trở lại tỏa sáng xưa.
Cỏ đón tháng hai âm lịch, gặp mùa chim én.
Giống như một đứa trẻ đói được cung cấp sữa
Chiếc nôi đột ngột phải đối mặt với sự dang rộng của bàn tay

Tôi sẽ nhớ anh trai tôi, người anh em du kích
Chiếc áo sơ mi nâu anh mặc trong đêm đến đồn cảnh sát
Áo nâu đã rách suốt cuộc đời
Đêm qua tôi đã giải nén quần áo của bạn

Tôi nhớ anh trai của tôi, anh trai của tôi được kết nối
Rừng yêu dấu, tôi là tuyết, tôi đang chờ đợi hoang dã
Ở bản Na sáng, chiều đi bản bắc.
Mười năm xung quanh! Không thiếu phong bì

Tôi sẽ nhớ bạn! Ngọn lửa hồng thắp sáng mái tóc bạch kim
Năm tôi bị ốm, tôi đã thức dậy rất lâu.
Mẹ và con trai không phải là kẻ hút máu
Nhưng suốt cuộc đời, tôi sẽ luôn ghi nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục.

Nhớ bản sương, nhớ đèo mây phủ.
Đoạn trường, lòng không yêu?
Khi tôi ở, đất ở đâu?
Khi tôi đi, trái đất đã biến thành tinh thần!

Tôi chợt nhớ em như mùa đông, tôi nhớ cái lạnh
Tình yêu của tôi như một bông hoa màu vàng
Khi mùa xuân đến, lông của những con chim hoang dã chuyển sang màu xanh lam
Tình yêu làm đất quê hương trở nên xa lạ

Tôi sẽ nắm tay bạn vào cuối mùa khuyến mại
Vắt xôi nuôi quân tôi, ẩn mình giữa rừng già.
Đất Tây Bắc chưa có lịch
Bữa cơm nếp đầu tiên vẫn thêm hương

Đất nước gọi ta hay trái tim ta gọi?
Tình yêu của con đang chờ đợi, tình yêu của mẹ đang chờ đợi
Hãy nhanh chóng vỗ cánh
Đôi mắt tôi khao khát mái ngói đỏ hàng trăm thước

Mắt nhớ khuôn mặt, tai nhớ giọng nói
Người gieo lúa chín
Đi vặn người, nắm tay bạn
Mặt đất nóng lên bởi nhựa nóng của cây lao

Nhựa nóng đổ máu người mười năm
Tây Bắc thân yêu, em là mẹ của hồn thơ
Mười năm chiến tranh, vàng ta đau thương trong lửa đạn
Quay lại ngay, tôi sẽ lấy lại vàng của tôi

Có được tất cả những giấc mơ! Ai nói tàu không mơ?
Không uống trăng mỗi đêm khuya
Trái tim anh như con tàu, anh cũng uống.
Khuôn mặt hồng hào của tôi trong mùa xuân lớn

Sự thay đổi trong bài thơ thể hiện rõ Phong cách nghệ thuật của nhà thơ Chế Lan WienThể hiện rõ tư tưởng của nhà thơ. Đó là suy nghĩ của người dân, của chính người dân. Thơ là hành trình từ tinh thần dồn nén đến vĩ đại. Niềm khao khát được cống hiến của nhà thơ cho công cuộc xây dựng đất nước.

2. Con cò

Tôi vẫn ôm nó trong tay
Tôi không biết con cò
Nhưng trong bài hát của mẹ
Có cò trên chuyến bay:
“Con cò bay
Con cò bay
Cò cổng
Dang dang con cò… ”

Cò phải kiếm ăn lẻ loi, cò kiếm ăn
Tôi có mẹ, tôi chơi và sau đó tôi ngủ
“Con cò ăn đêm
Rời xa cái tổ của con lạch
Con cò gặp cành mềm
Dừa sợ măng … “

Nằm xuống bình an, nằm xuống bình an, cò đừng sợ.
Một cái gai nhẹ, người mẹ đã giơ tay
Trong lời ru của mẹ phảng phất hơi thở của mùa xuân.
Tôi không biết con cò và con vạc
Tôi không biết cành mềm bạn hát
Sữa mẹ nhiều, con ngủ không ngấy.

II
Nằm xuống bình an, nằm xuống bình an, nằm xuống bình an
Cho cò trắng làm quen
Nôi đứng xung quanh nôi
Rồi cò vào tổ
Con nào ngủ yên thì con cò cũng ngủ.
Cánh hạc, hai bạn đắp đôi.
Nếu ngày mai trời lớn hơn, tôi sẽ quay lại con lạch để đi học.
Cánh cò trắng bay theo gót chân anh.
Phát triển, lớn lên, phát triển …
Công việc của bạn là gì
Tôi là một nhà thơ
Cánh cò trắng bay mãi không ngừng
Trước hiên nhà
Và cái hay của câu

III
Ngay cả gần của bạn
Dù em ở xa
Xa như cái ao trong rừng
Con cò sẽ tìm thấy bạn
Con cò sẽ yêu bạn mãi mãi
Con cái, mẹ của con cả
Ra đi, vẫn còn trong lòng mẹ
Ôi trời!
Cò trần
Con cò mẹ hát
Đó cũng là cuộc sống
Đôi cánh trên cũi
Ngủ đi, ngủ đi!
Cho cánh cò, cánh vạc
Cho bầu trời
Đến hát
Xung quanh cũi

Mượn hình ảnh con cò để nói về những phẩm chất tuyệt vời của người mẹ. Cảm phục lòng yêu thương của Thánh Mẫu, cảm phục vẻ đẹp sâu lắng của hình tượng con cò, tác giả Chế Lan Wien đã mượn chất liệu ca dao, dân ca Việt Nam để dệt nên bài thơ ca ngợi tình mẫu tử của con cò. Phụ nữ và các bà mẹ lên. Bài thơ là một trong những tác phẩm đặc sắc nhất từng được biết đến và viết về tình yêu của người mẹ.

3. Máy tìm nước

Đất nước đẹp quá. Nhưng Bác phải đi
Để em vẫy tàu xem các chú.
Khi bãi biển dần rút đi, ngôi làng biến mất
Bốn bề không một bóng tre.

Đêm đầu tiên xa quê, ai thèm ngủ.
Sóng vỗ bờ tàu không phải sóng vỗ nhà
Từ đây nó không phải là màu xanh
Tôi hiểu nỗi đau của nước khi xa Tổ quốc

Tất cả chúng tôi đều ngủ trên những chiếc giường tatami hẹp
Giấc mơ của tôi bóp chết cuộc đời tôi
Thỏa thích diện trang phục đẹp
Mái nhà bình yên soi bóng tâm hồn

Một trăm giấc mơ sẽ không tồn tại trong đêm đen tối nhất
Tôi để mưa và gió thổi
Trái tim tôi trở thành một con rối
Hãy để cuộc sống giật dây

Quanh hồ Gươm không ai nói đến vua Lê.
Trái tim của chúng tôi là những câu chuyện cũ
Hiểu tại sao trái tim của tất cả các nhà lãnh đạo
Tìm một con đường để cả nước noi theo

Hiểu tại sao “người đàn ông tìm kiếm hình ảnh của nước”
Nó không phải là một bức tranh của một bài thơ bằng đá ghi trong một con người
Góc quê hương nửa đời thân quen
Hay một sinh vật vô hình trong màn sương xa

Hình ảnh đất nước còn sống hay đã chết
Màu vàng cổ đại, màu đỏ tương lai
Vị thế đứng của cả dân tộc
Cách để tôn vinh 25 triệu người

Bạn có nhớ không, không khí mát mẻ của Paris?
Viên gạch hồng Bác phản cả mùa tuyết.
Và sương mù của London, bạn có nhớ
Con người nhỏ bé giữa đêm có giọt mồ hôi?

Như một người lái đò, cuộc đời trôi theo những con sóng
Mọi người hỏi xung quanh cờ Mỹ và châu Phi
Vùng đất tự do, thiên đường nô lệ
Đường cách mạng đang ngước nhìn

Mơ thấy nước vào ban đêm, nhìn ảnh của nước vào ban ngày
Trong mơ cây cối xanh tươi trong nhà
Ăn miếng ngon cũng đắng quê cha đất tổ.
Không thoải mái khi xem một cành hoa

Ngày mai nhân dân ta sẽ sống ra sao?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Dãy Trường Mặt trời thức giấc khi nào?
Liệu cánh tay của Fu Dong có chạm tới mây?

Vậy điều gì xảy ra với lá cờ? Làm thế nào để ca hát phát ra âm thanh?
Tiếng cười trông như thế nào?
Ôi, tờ Independent!
Trời xanh của Tổ quốc xanh biết bao.
Khi sự tự do rực rỡ trên đầu

Kìa, mặt trời Nga tỏa sáng rực rỡ ở phía đông
Cây đắng sinh trái ngọt
Đắng cay chia sẻ hạnh phúc
Ngôi sao vàng bay với một cái búa và một cái liềm của người nông dân

Bài văn bác khói. Và anh ấy đã khóc
Nước mắt Bác Hồ đã rơi trước lời nói của Lê-nin
Bốn bức tường im lặng nghe Bác Gấp lật từng trang sách.
Nghĩ bên ngoài đang chờ tin tức đất nước

Bác đồng thanh hét lên khi nói trước cả nước
“Cơm và áo! Hạnh phúc đây rồi! ”
Hình ảnh bữa tiệc là Tổ trong tranh thủy mặc.
Bác Hồ cười trong phút khóc đầu tiên

Các chú đã nhìn thấy:
Nhân dân ta gánh bát cơm đầy mồ hôi nước mắt
Sân theo trâu về thủ
Mỏ thiếc, mỏ than, rừng vàng, ao bạc
Không ai bỏ xác họ trên đường ray

Cuộc dạo chơi dưới nước đã kết thúc. Bầu trời xanh trong bài hát
Điện theo mặt trăng vào phòng ngủ của công nhân
Nông dân là trí thức
Bóng tối phải biến thành anh hùng

Nghìn năm Việt Nam
Thành cổ của người Việt trong suối lạnh
Mái rơm ngàn năm đổi màu ngói
Cuộc sống bình thường cũng được bao phủ bởi những bông hoa

Ồ! Đường đến Lê Nin …
Buổi sáng hôm đó tuyết ở Moscow lạnh gấp trăm lần
Như bao giọt nước mắt trong tuyết trắng
Lê-nin đã ra đi. Nhưng người chú đã không dừng lại

Luận cương của Lê-nin theo Người về quê hương Việt Nam
Ranh giới thật xa. Nhưng tôi thấy nó đang đến
Kìa bóng chú Hồ hôn đất.

Nghe trong hình ảnh đất nước phôi thai màu hồng

Đây là bài thơ kể về hành trình tìm đường cứu nước của Bác, một chặng đường tuy gian khổ, khó khăn nhưng là những bước đi đầy tự hào. Giọng thơ ca ngợi Bác Hồ – vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân, nguồn cảm hứng bất diệt của nền thơ ca Việt Nam.

4. Mùa xuân

Tôi không đợi, tôi không đợi
Thanh xuân sẽ mang lại nhiều đau khổ?
– Đối với tôi, tất cả đều vô nghĩa
Mọi thứ không có gì khác ngoài sự thống khổ!

Ai trở về vào mùa thu năm ngoái
Nhặt lá vàng giùm tôi?
Với hoa tươi, tất cả các cánh hoa rụng
Đến đây, mang mùa xuân đến tận cửa!

Ai biết được tâm hồn tôi đang mơ về điều gì
Tưởng tụ lại ngăn tình xuân?

Có một người nghèo không biết Tết.
Mặc áo mùa thu!

Có một em bé không khóc
Vô tình những tiếng cười lại bừng lên!

Tuyệt vời! Hãy nhớ! Oh xin hãy nhớ!
Một con chim lạc cuối đại ngàn

Bài thơ viết trong Phong trào thơ mới khắc họa rõ nét phong cách nghệ thuật của Chế Lan Lan Wien trong thời kỳ này. Hồn thơ đau buồn không tìm ra phương hướng, mọi việc đều bấp bênh, bất trắc. Bài thơ chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của thời gian, viết về mùa xuân nhưng thực chất là mượn hình ảnh để nói lên nỗi khổ của con người.

Chế Lan Wien là một nhà thơ lớn, đầy trăn trở. Những bài thơ của ông là đỉnh cao trong cách dùng từ, có giá trị nghệ thuật và nội dung to lớn.

Đồng cỏ

.