116 lượt xem

Những Chiếc Áo Ấm – Võ Quảng | Thiennhan

Một cơn gió bắc thổi qua khu rừng hoang vắng. Những cành cây gầy guộc run lên từng hồi. Trời mưa phùn .. Một chú Thỏ xuất hiện bên cạnh cây đa, tay cầm một tấm vải dệt từ rong biển. Thỏ cố quấn tấm vải quanh người để tránh rét nhưng bị gió thổi làm tấm vải bay mất. Đuổi theo con thỏ. Tấm vải rơi trên mặt ao. Ngay sau khi con thỏ đặt chân xuống nước, nó nhanh chóng co lại. Con thỏ cố gắng vùng vẫy nhưng không thể với được chân.

[​IMG]

Một con nhím vừa đến. Con thỏ nhìn thấy con nhím và nói:

– Tôi tụt áo khoác!

– Vậy thì nóng! Trời lạnh, không có áo khoác thì không chịu được.

Nhím lấy que … Miếng vải dạt vào bờ, Nhím nhấc nó lên, giũ sạch nước và quấn quanh thỏ:

– Phải may vào áo thì mới đóng được.

– Tôi đã hỏi rồi. Ở đây không ai biết may.

Hãy nghĩ về nó:

– VÂNG! Để may một chiếc áo sơ mi, bạn phải có một cây kim. Thứ tôi thiếu là kim tiêm.

Nói xong, nhím xù lông. Tất nhiên, nhiều cây kim trên cơ thể con nhím hướng lên trên.

Nhím rút một cây bút lông nhọn, gỡ phần vải trên người Thỏ ra để may lại. Nhưng bỗng nhiên Nhím khựng lại, như vừa nghĩ ra điều gì:

– VÂNG! Kim đã có nhưng cần chỉ để làm áo. Chúng tôi cần tìm một người chỉ có một.

Nhím và thỏ vừa đi vừa hát:

May áo sơ mi

Bạn không chỉ cần một cây kim

Vẫn được tìm thấy

Ai chỉ có

Tiếng gió hòa quyện:

Tốt eh! Tốt eh!

Họ đi một đoạn đường đến một đồn điền dâu tằm nơi Tâm đang quay tơ để lấy kén. Lụa của cô có màu vàng, cầu vồng, cầu vồng. Nhím và thỏ không ngừng tìm kiếm.

– Chào chị Tâm. Cô rút ruột nhả tơ, đó là lý do tại sao lụa của cô đẹp đến thế! Thật tuyệt nếu bạn có thể giúp chúng tôi một ít lụa để may quần áo. Trời quá lạnh, bạn cần quần áo ấm.

Chí Tâm tốt bụng cho biết:

– Lạnh thế này mà không có áo ấm thì làm sao mà chịu được! Cần bao nhiêu tơ?

Con tằm bám vào sợi tơ và rơi xuống. Nhím đưa tay đỡ, đặt Tằm xuống đất. Con tằm đưa sợi cho Nhím và Thỏ bằng xe kéo.

Máy làm xong, Nhím đeo kính vào và hăng hái đục lỗ để may. Nhưng đột nhiên Nhis dừng lại. Con thỏ ngạc nhiên hỏi:

– Có chuyện gì vậy chú Nim?

Nhím cười:

– OH! Thì ra là có kim chỉ nam mà cắt vải may áo thì không ai biết! Cần tìm người biết cắt vải

Con tằm trèo lên lưng thỏ và hát theo:

May áo sơ mi

Tất cả những gì bạn cần là một cây kim

Vẫn được tìm thấy

Ai cắt vải!

Tiếng gió hòa quyện:

Đúng vậy! Đúng vậy!

Gần đó, họ gặp một người đàn ông bọ ngựa. Bọ ngựa vung kiếm rải cỏ. Thỉnh thoảng, Mantas lại giơ kiếm lên nhìn anh. Nhím cho hai bạn:

– Cắt tóc khá đẹp! Con dao này rất thích hợp để cắt vải.

Nhím nói to:

– Xin chào Mantis! Anh ấy có một đôi kiếm tốt. Hãy giúp chúng tôi cắt vải. Mọi người đều cần quần áo ấm.

Mantis ngạc nhiên hỏi:

– Tôi không quen giúp ai cả! Tôi mệt mỏi với việc giúp đỡ bản thân mình!

– Đừng nói vậy! Biết giúp đỡ mọi người khiến mình vui.

– Bọ ngựa lắc đầu, khua cả bốn chân, chuẩn bị rời đi, nhưng đột nhiên quay đầu lại:

– – Vải không cho cắt .. sướng quá.

– Con thỏ mang tấm vải ra. Mantas bước ra, vung kiếm điên cuồng. Con thỏ đảo mắt. Nhím cũng hoảng sợ giơ tay ngăn con bọ ngựa:

– – Ác quỷ! Cần phải cắt theo kích thước và dòng! Cắt không cẩn thận sẽ làm hỏng vải.

Bọ ngựa hoang dã:

– Tôi đã nói rồi! Tôi không quen giúp đỡ ai cả. Nói xong, Mantis bỏ đi.

Nhím chạy đến ngăn cản:

– Mantas chờ đã! Tại sao bạn nóng Chúng tôi chắc chắn sẽ tìm thấy một người thực sự giỏi trong việc vẽ các đường nét, sau đó mọi người có thể vui vẻ làm công việc cho chúng tôi

Con nhím thu hút mọi người tìm một người có thể vẽ. Khi họ bước đi, họ hát:

Bạn chỉ cần một cây kim để may một chiếc áo sơ mi

Vẫn được tìm thấy

Ai biết cách cắt?

Bạn muốn cắt tóc đẹp

Không cắt bừa bãi

Bạn muốn cắt để phù hợp?

Phải có một người biết dòng

Âm thanh của gió theo sau một cách hài hòa:

Nhiều nắng! Nhiều nắng!

Ra vườn chuối được một đoạn, họ thấy một con ốc sên bò lên. Một con ốc sên mang một chiếc vỏ trên lưng. Mỗi lần quét Snail đều để lại một đường rất lớn. Nghe có người đến, Ốc vội chui đầu vào vỏ

Nhím cười lớn:

– Này, Ốc! Tại sao lại thu mình vào trong một cái vỏ như vậy? Đến đây và đưa tay cho tôi. Chúng tôi đang thiếu người biết vẽ đường để may áo sơ mi. Trời rất lạnh, mọi người cần áo ấm.

Con ốc nghé cổ và lắc đầu, cho thấy nó không muốn nghe gì cả. Con tằm nói:

– Không nên đâu Snail! Nếu bạn chỉ chui vào vỏ sò thì làm sao bạn có thể sống được khi đang bay? Phải biết sống vì mọi người. Nếu bạn biết sống vì mọi người thì cuộc sống của bạn sẽ hạnh phúc.

Nhim nói:

– Ốc chắc đang lo tôi chậm. Không phải lo lắng nhiều. Chúng tôi có sự giúp đỡ. Hãy ra khỏi!

Nghe đến đây, Ốc ngẩn ra. Con ốc sên bò trên vải, vẽ những đường nét rất rõ ràng. Cắt bọ ngựa thành từng miếng dọc theo đường kẻ.

Nhím giữ lỗ, lấy kim bắt đầu khâu. Nhím dùng chân trước để luồn kim, nhưng sợi chỉ bị lệch. Nhím bỏ kính và nhìn sang chỗ khác, mắt nó chớp chớp liên hồi. Nhím mới nhận ra: vẫn cần một sợi kim tốt

Họ hướng dẫn nhau cách tìm những bức tranh thêu hay. Đi được một đoạn, chúng tôi nghe thấy tiếng chim hót líu lo. Nhìn vào cây trúc, tôi thấy một tổ chim. Doc làm tổ cho bạn. Một con bên trong tổ, một con bên ngoài tổ. Họ quấn nhau bằng lá mía khô. Cách làm việc của các văn bản cực kỳ nhanh nhẹn, khiến mọi người phải ngạc nhiên.

Nhím hét lên:

– Xin chào các bạn! Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ thấy điều gì tốt như hai người. Trời lạnh, ai cũng cần áo ấm ..

– Đúng! Chúng tôi đang thổi tổ cho những em bé tương lai!

“Lo lắng cũng không sao, nhưng nghĩ lại đi hai người.” Con nhà người ta thì ấm mà con nhà người ta vẫn lạnh, điều này thật sai lầm! Nếu chúng ta muốn nó thực sự ấm áp, nó cũng phải ấm áp cho người khác.

– Chuyện gì vậy?

– Vì người lạnh sẽ la hét nên chúng ta không thể bình tĩnh được.

Và thế là họ bảo nhau bắt đầu mở xưởng may quần áo, nhím đóng chiếc đinh cuối cùng vào tấm biển treo trước cổng với dòng chữ:

Nhà máy thời tiết

Tất cả nhân viên có trình độ

Nhưng ở xưởng, không ai chịu nhận quần áo của tôi. Mọi người đều cho bạn hạnh phúc trước. Nhím lắc đầu không chịu khâu, chỉ vào Bọ ngựa, Bọ ngựa lắc đầu chỉ vào Ốc, Ốc đến Ổ độc… Cuối cùng, phải khâu Ốc và Tằm. Đầu tiên.

Khách hàng đổ xô đến xưởng may. Mọi người trong nhà máy đều làm việc chăm chỉ và vui vẻ. Thỏ kéo căng vải, Ốc vẽ đường, Tằm luôn xỏ tay vào, Áo choàng được cắt may đúng kiểu, hợp mốt. Nhím may vải, chọc lỗ. Bánh răng ren đôi kim. Thỏ nhấc giá treo áo lên giá.

Gió bắc vẫn thổi trong rừng. Thời tiết ngày càng lạnh. Nhưng khung cảnh ở đây thì khác. Sóc mẹ ôm sóc con đang nhảy cẫng lên vì sung sướng với chiếc váy xanh xinh xắn. Quạ ngồi thong thả, thỉnh thoảng dùng cánh phủi lên chiếc lá nhỏ vừa rơi xuống chiếc áo mới. Cô bé bắt chước cười khi chiêm ngưỡng bộ trang phục mới của mình dưới hồ. Có một bài hát của gió:

Một điều, bất kể lớn hay nhỏ

Thật khó để làm điều đó một mình

Phải làm việc cùng nhau

Bằng khen tập thể

Tôi đã được sinh ra cho điều này

Giúp đỡ mọi người

Cuộc sống tươi đẹp

Vậy thì chúng tôi hạnh phúc.

Xem thêm:

Thơ Võ Quảng viết cho thiếu nhi