2 lượt xem

NLXH: Thái Độ Đối Với Người Khuyết Tật | Thiennhan

Viết bài văn bày tỏ suy nghĩ của anh / chị về: Thái độ đối với người khuyết tật.

Định hướng:
Phần mở đầu: Giới thiệu vấn đề: Thái độ đối với người khuyết tật.

Nội dung: có thể được sử dụng theo đề xuất:

– Người khuyết tật là người như thế nào, họ gặp những khó khăn gì?

– Người tàn tật cần có những thái độ: nhân hậu, hiểu biết, nhân ái, giúp đỡ … Ý nghĩa của thái độ đó.

– Không được có thái độ đối với người khuyết tật: kỳ thị, chế giễu, kỳ thị… Hậu quả của thái độ đó.

– Đối với người khuyết tật phải làm gì.

Kết luận: Xác nhận lựa chọn của bạn …

[​IMG],
vào năm 2020 trong mùa thi, tôi đọc được một câu chuyện cảm động về anh Nguyễn Tất Minh, em bị dị tật bẩm sinh khiến chân, tay phải bị teo lại, sau này bị teo dần. Thương cảm cho bạn, thấu hiểu ước mơ đến trường của bạn, thầy Ngô Minh Hiếu đã tình nguyện làm “đôi chân” chở bạn đến trường suốt mười năm trời dù mưa hay nắng. Kết quả ngọt ngào của tình bạn đẹp đó là họ đã đạt thành tích cao trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm 2020. Câu chuyện giữa cuộc sống đời thường của hai chàng trai không chỉ truyền cảm hứng cho nhiều người về ý chí, quyết tâm, học tập mà còn để lại những suy ngẫm về thái độ đối với người khuyết tật.

Người khuyết tật là những người không may mắn bị khiếm khuyết một hoặc nhiều chức năng của cơ thể: vận động, thính giác, lời nói, thị giác … Vì vậy, đừng nói điều gì cao xa, họ chỉ có điều đó trong cuộc sống hàng ngày. gặp rất nhiều khó khăn và bất tiện. Đôi khi họ thậm chí không nhận được những lượt thích khác. Nhiều người vô tâm đã không giúp đỡ họ, thậm chí xa lánh họ, thậm chí kỳ thị họ, chế giễu những khuyết điểm của con người họ như một câu chuyện vui. Hành vi đó gây tác hại rất lớn, gây nhiều tổn thương trong tâm hồn người khuyết tật. Có người không chịu nổi mà khép mình trong thế giới của mình, không dám giao tiếp với bên ngoài. Đau đớn hơn nữa, có người còn tìm kiếm sự giải thoát bằng cách tự kết liễu cuộc đời mình. Đó không phải là thảm hại? Những lời nói và hành vi phân biệt đối xử với người khuyết tật trong trường hợp này giống như những nhát dao xuyên tâm không gây tổn thương ngoài da, nhưng cứa sâu vào tâm hồn – những vết thương không dễ lành theo năm tháng. Vì vậy, mỗi chúng ta không nên kỳ thị và phân biệt đối xử vì người khuyết tật. Đây là một thái độ đáng xấu hổ ở một đất nước có nền văn minh ngàn năm.

Món quà ý nghĩa nhất với người khuyết tật thường không phải là tiền bạc, vật chất mà chính là sự quan tâm, động viên, lòng nhân ái và sự thấu hiểu của mọi người. Những hành động và thái độ nhân văn đó là ngọn lửa làm tan băng giá, sưởi ấm tâm hồn, giúp vượt qua nỗi đau, mặc cảm, động viên để sống tiếp và trở thành người có ích.

[​IMG],
Vì vậy, khi đã may mắn được trở thành những người bình thường, khỏe mạnh, chúng ta hãy một lần thử đặt mình vào vị trí của người khuyết tật và đối xử với họ bằng tấm lòng nhân ái, thấu hiểu và nhân ái như thể họ là người khuyết tật. Yêu bản thân mình. Lòng tốt không chỉ là món quà dành cho người khuyết tật, mà còn là hạt bụi vàng hình thành nhân cách của mỗi người.

Các bước cần thiết để thể hiện thái độ đúng đắn đối với người khuyết tật không phức tạp hoặc khó thực hiện. Hãy bắt đầu với một cái nhìn bình đẳng và nhân ái đối với họ như những người bình thường. Hãy quan tâm nhiều hơn đến những người khuyết tật, giúp đỡ họ cả về vật chất lẫn tinh thần. Khi có cơ hội gặp gỡ, tiếp xúc với người khuyết tật, hãy thể hiện sự yêu thương, tôn trọng, không thương hại, giúp đỡ họ những câu hỏi khó, coi đó là một thói quen văn hóa chứ không phải từ thiện.

Các cơ sở công lập cũng phải quan tâm nhiều hơn đến người khuyết tật, bắt đầu từ nhà vệ sinh, thang máy riêng, v.v. xây dựng, kết thúc với người tàn tật ở nơi công cộng. Các cơ quan truyền thông cũng nên tạo các diễn đàn để người khuyết tật chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống của họ và để nhiều người hiểu hơn về họ. Đồng thời, các hoạt động tuyên truyền rộng rãi là cần thiết để giúp mọi người hình thành thái độ đúng đắn đối với người khuyết tật.

Đối xử bình đẳng, nhân ái và thông cảm với người khuyết tật là thái độ cần thiết của mỗi con người. Nhân rộng nét đẹp văn hóa này sẽ tạo nên một xã hội văn minh, thân thiện trong cộng đồng. Một xã hội mà mỗi người khuyết tật tự tin hòa nhập với thế giới bên ngoài và không phải thu mình vào vỏ ốc, lo sợ những ánh mắt kỳ thị, chế giễu. Họ khuyết tật về thể chất, nhưng nhiều người có nghị lực sống phi thường, hơn cả những người khỏe mạnh bình thường. Nếu phân biệt đối xử với họ, thì những người có khả năng tự biến mình thành những người thiểu năng trí tuệ, một khuyết tật đáng bị chỉ trích.