61 lượt xem

Phân tích bài ca dao Khăn thương nhớ ai | Thiennhan

Dân ca là những nốt nhạc đẹp nhất, được ví như bản giao hưởng của cảm xúc, nghệ thuật và hình ảnh. Tuy ra đời từ rất sớm nhưng không có nghĩa là nó không đẹp và nghệ thuật. Dân ca. Đặc biệt, ca dao về tình yêu đôi lứa là giọng ca trong trẻo trong giao hưởng dân ca. Những bài thơ tình yêu đôi lứa thật đẹp khiến ta phải thốt lên vì sao tình yêu trước đây lại tinh tế và chân thành đến vậy. Trong đó Bài hát bù nhìn nhớ em Là một bài dân ca quan trọng nhất.

“Chiếc khăn nhắc nhở ai đó,

Chiếc khăn rơi xuống sàn.

Ai còn nhớ những chiếc khăn,

Chiếc khăn quàng qua vai.

Ai còn nhớ những chiếc khăn,

Xé tã.

Ngọn đèn mất đi một ai đó,

Nhưng đèn sẽ không tắt.

Đôi mắt mất đi một ai đó,

Đôi mắt không ngủ.

Những lo lắng của tôi đêm qua,

Một mặt là nỗi lo bất ổn … “

Bài hát nằm trong hệ thống ca dao về đề tài thương nhớ, cung bậc trong các bài hát giao duyên của người bình dân Việt Nam. Bài hát diễn tả nỗi nhớ của cô gái. Nhớ thương sâu nặng nhớ nhung, cắt khúc ruột gan nhưng đâu dễ bộc lộ. Nỗi nhớ là cảm giác lâu dài nhất khi yêu:

Ai còn nhớ những chiếc khăn,

Chiếc khăn rơi xuống sàn.

Ai còn nhớ những chiếc khăn,

Chiếc khăn quàng qua vai.

Ai còn nhớ những chiếc khăn,

Xé tã.

Bài hát thể hiện nỗi nhớ nhung của cô gái dành cho người yêu. Không chỉ nhớ mà còn lo lắng, băn khoăn. Lo lắng và bấp bênh chỉ làm tăng thêm nỗi nhớ, với nỗi nhớ làm rung động toàn bộ nhân cách con người. Hình ảnh chiếc khăn ngày xưa tượng trưng cho sự chia ly, khi chia tay đôi trai gái thường trao cho nhau chiếc khăn như biểu tượng của tình yêu. Cô gái trong bài thơ nhìn khăn nhớ người. Nỗi buồn man mác, khắc khoải trong từng câu thơ dày đặc. Hình ảnh chiếc khăn xác nhận tâm trạng buồn bã của cô gái được lặp đi lặp lại nhiều lần, chiếc khăn buông hờ hững trên vai vô tình rơi xuống đất. Nhân vật văn chương cúi xuống nhặt, chợt thấy chiếc khăn mà chạnh lòng. Câu hỏi tu từ “Đánh mất ai đó“Thực ra cô gái đã tự hỏi chính mình, tại sao lại hỏi, câu hỏi là tại sao lại đau đớn, đau đớn đến vậy. Nhân vật trữ tình có thể rơi xuống con số 0. Có những nhân vật vô hồn. Không biết là” nhớ “hay” ngã “,” vắt “. , “lau nước” nhưng những hình ảnh lay động cảm xúc của con người, miêu tả con người với tâm trạng Chiếc khăn vắt vai. Bờ vai ”, cuối cùng được ghi lại trong tiếng khóc thầm“ gạt nước mắt ”.

Hãy nhớ người bạn đang hồi phục

Như ngồi trên đống than, đứng trên đống lửa

Nỗi nhớ ấy càng được nâng cao khi nhắc đến những thứ khác:

Ngọn đèn mất đi một ai đó,

Nhưng đèn sẽ không tắt.

Đôi mắt mất đi một ai đó,

Đôi mắt không ngủ.

Ngọn đèn là hình ảnh vô song, tượng trưng cho sự thanh vắng và tĩnh lặng. Trong bức màn đêm, hình ảnh ngọn đèn dường như càng khắc sâu vào nỗi cô đơn của mỗi người, nhất là khi người con gái đang yêu, đèn mất người nhưng không tắt, mắt mất người, người mắt không. Muốn yên tĩnh. Để phù hợp với ý thơ này, Xuân Qúi đã từng có những câu thơ này:

Trái tim tôi đang mất bạn

Tôi cũng đang thức trong giấc mơ của tôi

Khăn đầu tiên xuất hiện, sau đó là đèn và sau đó là mắt. Từ khoảng cách của các hình ảnh đến gần nhất, tác giả có chuyển động từ các sự vật bên ngoài. Nỗi nhớ càng da diết, càng thiết tha – nó làm rung động toàn bộ thế giới tinh thần của nhân vật trữ tình, và về mặt hiệu quả thẩm mĩ, nó cũng làm nhịp thơ thay đổi, ngày càng gấp gáp, dồn dập. Trong ca dao, ta có thể thấy được sự bối rối của cảm xúc khi nhân vật như đang đắm chìm trong một thế giới thần tiên, nói chuyện với những gì xung quanh mình. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng có thể thấy logic của cảm xúc, khi chúng đi từ dịu dàng đến tột độ. Từ việc tưởng tượng sự hiện diện của những đồ vật vô tri vô giác trở thành người thật, từ lúc tỉnh táo, đến nhận thức được nỗi đau của một người:

Những lo lắng của tôi đêm qua

Cùng lo lắng về tình trạng bất ổn

Ở hai dòng cuối của bài thơ, nhân vật đối diện với cảm xúc của chính mình, không phải khao khát, nhưng nhân vật chữ nghĩa cũng thấu hiểu nỗi lo lắng cuối cùng, xao xuyến và lo lắng cho tình yêu của mình. Họ yêu nhau nhiều như vậy nhưng để đến được với nhau và nên duyên vợ chồng không hề đơn giản. Còn bao nhiêu điều phải lo lắng, bao nhiêu thứ có thể cản trở hạnh phúc. Cô gái “một bên lo lắng” – không phải chỉ một bên mà là một bên lo lắng. Yêu nhau, đôi khi không chỉ có hạnh phúc mà một chút day dứt, một chút xót xa, một chút nhung nhớ cũng có thể là tình yêu. Từ “lo” được dùng để nói lên tâm trạng của một cô gái, yêu thì thôi, nhưng không ngừng nghĩ về tương lai của mỗi người.

“Khăn Choàng Nhớ Ai” là bài thơ đặc sắc về đề tài tình yêu đôi lứa trong ca dao, nỗi nhớ là cảm xúc chủ đạo, bài thơ đã diễn tả hoàn hảo cảm xúc này để người đọc hiểu hơn về tình yêu, về tình cảm trong tình yêu.

Xem thêm:

.