27 lượt xem

Phân tích bài thơ Ánh Trăng của Nguyễn Duy | Thiennhan

Nguyễn Dewey là một nhà văn trưởng thành trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Là nhà thơ nổi tiếng và là nhà thơ tiên phong trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ. Thơ ông gần gũi với cuộc sống, mang hương vị ngọt ngào, giản dị và đằm thắm. Một trong những tác phẩm được biết đến nhiều nhất của Nguyễn Duy là Ánh trăng rất gần gũi và bình dị. Ánh trăng gợi nhiều cảm xúc bằng cách diễn đạt bình dị, tình cảm thủ thỉ và giọng điệu thơ nhẹ nhàng.

Bài thơ được chia thành hai đoạn theo trình tự thời gian. Thời quá khứ và hiện tại của tác giả. Có thể nói, vầng trăng luôn ở bên tác giả, dù trong quá khứ hay hiện tại.

“Khi còn nhỏ, tôi sống với đồng

Với sông và sau đó với ao

Trong cuộc chiến trong rừng

Trăng thành vợ lẽ ”

Vầng trăng gắn bó thân thiết với con người từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành. “Ngược” là một thời quá khứ mà tác giả hồi tưởng. Nó cũng là một dòng thời gian riêng biệt cho “thời thơ ấu” và “thời chiến”. “Sống với ruộng”, “Với sông”, “Với bể”, đây là nơi ở mà tác giả đã vẽ nên. Vùng quê yên bình và tĩnh lặng liên quan đến ruộng lúa, sông suối. Từ “với” được lặp lại ba lần càng khẳng định sự gắn bó, hòa quyện giữa trăng và người. Ngoài ra, qua hai câu thơ đầu, bạn có thể thấy được những kỉ niệm đẹp đẽ trong thời thơ ấu của Chandamamani. Đây là khoảng thời gian tác giả lớn lên trong “cuộc chiến trong rừng rậm”, một thời ác liệt, gian khổ trong rừng sâu, nước độc. Ở nơi này, trong những đám rước, ánh trăng luôn tỏa sáng, luôn trở thành người bạn đồng hành, “tri kỷ”. Từ thuở ấu thơ, ở vùng quê thanh bình, vầng trăng đã gắn bó với tác giả cho đến khi lớn và xông pha ra mặt trận đánh giặc. Ánh trăng luôn ở bên tác giả. Vượt qua bao khoảnh khắc của cuộc đời.

“Trần trụi với thiên nhiên

Ngây thơ như cỏ

Tưởng không bao giờ quên

Vầng trăng thân yêu “

Vầng trăng “trần trụi”, “hồn nhiên”, chất phác và mộc mạc. Mọi niềm vui và nỗi buồn đều gắn với ánh sáng của mặt trăng. Trăng có vẻ đẹp đẹp nhất, không cần trang sức, chỉ cần một vẻ đẹp vô tư, hồn nhiên. Mặt trăng tượng trưng cho vẻ đẹp của thiên nhiên nên hòa mình với thiên nhiên, hòa mình với cây cỏ. “Vầng trăng tri ân” vì vầng trăng chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ vì trăng là bạn, là bạn, là tín nhiệm. Vầng trăng êm đềm, dịu dàng như thế “tưởng” rằng nghĩa tình, chí nghĩa sẽ không bao giờ quên. Tưởng rằng mối quan hệ giữa người và trăng vẫn ổn định và gắn kết. Nhưng cho đến khi đất nước hòa bình, tác giả trở lại thành phố thì mọi chuyện đã khác.

“Kể từ khi trở lại TP.

Đèn điện, gương cửa quen thuộc

Mặt trăng đã rải rác khắp nơi

Như một người lạ trên phố

Trước đây, họ sống ở một vùng quê hoang vắng, nơi mặt trăng là biểu tượng của những năm tháng khó khăn. Trong chiến tranh, mặt trăng là minh chứng cho tình bạn và tình đồng hành được hình thành khi đối mặt với nghịch cảnh và thử thách. Nhưng bây giờ, ở thời điểm hiện tại, họ đã trở lại TP. Bắt đầu một cuộc sống mới. “Đèn điện” và “cửa gương” trong thành phố đông đúc dân cư đã thay thế cho ánh trăng đơn sơ và mộc mạc. Trong không gian đô thị ồn ào và chật chội, mấy ai vẫn quan tâm đến chuyện trăng “đi qua nơi ấy”. Phải chăng họ đã quên mình, hay lối sống thị thành khiến họ không thể không nhớ đến một người bạn mà họ từng coi là tri kỷ? Vầng trăng dần bị lãng quên bởi những tác giả giàu có và cuộc sống viên mãn. Bây giờ giống như “người lạ” chạy lướt qua nhau.

Để tạm thời tắt ánh sáng nhân tạo thoải mái đó:

“Đột nhiên đèn tắt

Phòng mua sắm tối

Vội vàng mở cửa sổ

Trăng tròn đột ngột “

Thành phố ồn ào, náo nhiệt bỗng trở nên “tối tăm”, vầng trăng non lại một lần nữa hiện về trong tâm trí tác giả. “Vầng trăng” chợt xuất hiện, khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc ấy,… tác giả sững sờ trước vẻ đẹp kì ảo của vầng trăng. Ánh trăng giữa lòng thành phố khi chập choạng tối làm xao xuyến tâm hồn nhà thơ.

Những kỷ niệm xưa trong miền ký ức chợt sống lại:

“Ngẩng mặt lên để nhìn vào khuôn mặt của bạn

Nước mắt gì đó

Như đồng, bể

Như sông, như rừng ”.

Nhà thơ “cất lên” như đối diện với ánh trăng, đối diện với người bạn thuở thiếu thời. Anh là “người” mà anh gắn bó suốt thời thơ ấu và những năm tháng khốc liệt nơi hoang dã. Cảm xúc mãnh liệt không kìm được “nước mắt”. Bao kỷ niệm đẹp của đời người ùa về, tâm hồn họ gắn bó với thiên nhiên, với vầng trăng xưa, với ruộng, với ao, với sông, với rừng, với quê hương. Tác giả của “Vầng trăng” chắc hẳn không bao giờ quên được những năm tháng đau thương ấy, những con người đã chia sẻ vui buồn của những năm tháng tình bạn, đồng hành, chiến tranh. Đầy những thách thức.

Những suy nghĩ và suy nghĩ về “Vầng trăng thân yêu”:

“Mặt trăng tròn

Kể cho tôi nghe về một người ngẫu nhiên

Ánh trăng im lặng

Nó đủ khiến tôi tự hỏi … “

Vầng trăng vẫn thế, vẫn luôn chung tình dù bao đổi thay. Vầng trăng không đáng trách, không đau buồn. Vầng trăng “lặng lẽ” bao dung, dịu dàng với bao kẻ đã “lỡ” quên. Nhưng cũng chính lương tâm thầm lặng là hồi chuông cảnh báo. Chỉ cho tôi nơi tôi đã làm sai. Dưới sự dịu dàng và độ lượng ấy, nhà thơ càng cảm thấy e thẹn, mặc cảm. Sự phân tâm ở cuối bài viết xin bào chữa cho tôi và cho thấy rằng tôi đã nhận thức được những sai lầm của mình. Thật tinh tế và tài tình, Nguyễn Dụ đã sử dụng hình ảnh vầng trăng cùng với quá trình nhận thức của nhân vật văn học để làm nổi bật tư tưởng và chủ đề của tác phẩm.

Để bài thơ trở nên sinh động và chân thực hơn, nhà thơ sử dụng phép nhân cách hoá hình ảnh “vầng trăng”. Giọng điệu tự nhiên, chân thành và những hình ảnh tượng trưng của bài thơ như một lời nhắc nhở bao đời nay. Thơ kết hợp tự sự với văn học. Hình ảnh thơ giản dị, ngắn gọn, giàu sức gợi và nhiều nghĩa bóng, tất cả tạo nên nét thơ đẹp, gợi cảm. Chủ đề đặc biệt của bài thơ chính ở đoạn 1 và đoạn 2 là khi nhà thơ chỉ viết hoa chữ cái đầu tiên của khổ thơ. Tác giả có thể được xem là người thuyết phục người đọc rằng anh ta đang ở vị trí của họ.

“Moonlight” như một lời nhắc nhở cho chúng ta – những người dễ dàng quên đi những điều gắn bó với những năm tháng khó khăn khi đạt được những điều tốt đẹp. Bài thơ còn chứa đựng những triết lý về lòng chung thủy sẽ khiến người đọc phải suy nghĩ, ngẫm nghĩ và họ có thể thay đổi theo hướng tích cực.

Do Nth Bảo Ngọc viết kịch bản

.