29 lượt xem

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong chữ người tử tù | Thiennhan

Nguyễn Tuân là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ cả đời đi tìm cái đẹp. Nhân cách của ông vô cùng tài hoa, uyên bác, có nhiều đóng góp đáng kể cho sự phát triển của nền văn học dân tộc. Đặc biệt là các em đã khẳng định được tài năng của mình qua truyện ngắn “Chữ người tử tù”. Nguyễn tuấn Trước Cách mạng, nhà phê bình được Nkok Fan coi là “một tác phẩm văn học tiệm cận sự hoàn thiện và hoàn hảo”. Thành công này không nằm ở những bộ phim nhân vật đặc sắc mà nổi bật là bộ phim “Chữ người tử tù” của ông Hoàng Cao, một người không chỉ có tài mà còn có tấm lòng trong sáng; Tuy đại bại nhưng tư thế vẫn hiên ngang bất khuất.

Đương thời, thuật ngữ “tử tù” được viết ra nhằm chống lại chế độ thực dân nửa phong kiến., Xã hội “Tây Trung Quốc – lố bịch” đầy phức tạp, bất công, khinh miệt, độc ác và lừa dối. Ngược lại là vẻ đẹp sáng ngời của nhân cách hiền lành và tài năng siêu việt, thiên tài trong sáng. Trước đây, khi thuật ngữ “Chữ người tử tù” ra đời, nhiều nhà phê bình và độc giả đã chỉ trích đây là tác phẩm độc đáo của xu hướng: “nghệ thuật vì nghệ thuật”. Tuy nhiên, khi nhìn sâu hơn, chúng ta mới thấy được những vẻ đẹp tiềm ẩn, những vẻ đẹp giúp cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Nhân vật Huấn Cao là một vẻ đẹp độc đáo.

Đó là, Huấn Cao Nguyễn Tuân là nhân vật đẹp nhất của đời ông. Không chỉ là Huấn Cao Nguyễn Tuân là một tài tử thường gặp trong giới nghệ thuật mà trong phim của Huấn Cao còn có sự kết hợp lý tưởng giữa người nghệ sĩ tài hoa, chí khí và anh hùng. Con người tuyệt vời.

Huấn Cao là một con người tài hoa xuất chúng. Trong truyện, các tác giả đề cao tài năng viết chữ đẹp của ông Huấn. Như chúng ta đã biết: kanji là một từ hội thoại, đồ họa, nét chữ đẹp, mang ý nghĩa sâu sắc. Vì vậy, luyện chữ đẹp là một nghệ thuật lâu đời và lộng lẫy nhất. Đây được gọi là nghệ thuật thư pháp. Tài năng về hội họa thì nhiều, nhưng rất hiếm họa sĩ có năng khiếu thư pháp. Những con chữ trong các tác phẩm thư pháp không phải là sản phẩm của sự khéo léo, quen thuộc và điêu luyện của người nghệ nhân. Ngược lại, mỗi cây bút là một sự sáng tạo dành cho nhà thư pháp. Mỗi nét bút đều là sự tập trung cao độ, tinh thần và thần thái cao nhất của người nghệ sĩ. Mỗi nét chữ là sự thể hiện những khát khao thầm kín nhưng mãnh liệt liên quan đến chiều sâu tâm hồn, nhân cách của người viết. Chữ người chính là nhân cách cao quý phi thường của Huấn Cao. Nó có giá trị bởi vì nó “được viết nhanh và hay”, không chỉ “đẹp, rất vuông”, mà quan trọng hơn, “những dòng vuông vắn, tươi tắn nói lên những hoài bão lớn nhất của một đời người.” . Hiểu như vậy ta mới thấy tại sao Nguyễn Tuân lại muốn viên quản ngục có chữ “Ông Huấn, có nó là của cải trên đời”. Nhiệm kỳ ông Huấn đã trở thành niềm mơ ước bao ngày của cán bộ quản giáo. Và để đạt được ước mơ đó, quản ngục đã dám bất chấp cả quyền lợi của quản giáo và sự an toàn tính mạng của anh ta.

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù.

Huấn Cao là người kiên cường, bất khuất. Thực hiện lời kêu gọi giành độc lập, ông Huấn cầm gươm chống lại triều đình. Tuy rằng tham vọng không thành, nhưng hắn vẫn giữ được tư thế trang nghiêm, uy nghiêm và khí phách hiên ngang. Là một tử tù đang chờ được ra tòa nhưng Huan Kao vẫn hoàn toàn tự do về mặt tinh thần. Anh ta làm những gì anh ta muốn và làm những gì anh ta không thích. Trước sự chứng kiến ​​của quan quản giáo và nhóm lính, Huấn Cao lạnh gáy và 6 tử tù “đẩy thang xuống bệ đá” để đuổi rệp, đồng thời xác nhận sự thật. Vinh quang. Quản giáo bước vào phòng giam và hỏi: “Im đi anh Huân. Anh có cần gì thêm không? Hãy cho tôi biết. Tôi sẽ cố gắng hết sức.” Ta chỉ cần một điều ngươi không đặt ra ở đây. ”Đúng là Huấn Cao đang“ làm điều bất trung ”, thật là trâng tráo và ngạo mạn. Đặc biệt, khi viên quản ngục đã hiểu“ lòng người. “Huấn Cao đồng ý xếp chữ trong tư thế của một người tù đeo dải trên cổ, rung chân một cách táo bạo và vẽ chữ bằng lụa trắng tinh. Điều trớ trêu là, nếu không có ý chí sắt đá thì không có nghệ sĩ nào nói được từ này. Nguyễn tuấnHình ảnh của Hoàng Cao là hiện thân sinh động của con người vĩ đại với phương châm sống: “Nghèo khó lay chuyển, phú quý không khuất phục” (Nghèo khó không thay đổi ý chí, của cải không thể băng hoại, lực bất tòng tâm).

Huấn Cao còn là một con người trong sáng, thanh cao.. Trong suốt cuộc đời của mình, Huấn Cao luôn có ý thức giữ gìn bản chất tốt đẹp của con người. Tiền bạc, danh vọng và quyền lực không thể thay đổi lương tâm của anh. Ông Huấn khoe về điều này một cách tự hào: “Tôi sinh ra không có vàng, không có quyền lực nhưng bắt buộc phải viết được câu đối”. Thờ chữ “tâm”, ông Huấn sống trong sạch, thật lòng biết ơn những người “ngang tàng” nhưng vẫn giữ được “lương của trời cho”. Khi biết viên quản giáo là một người có “khí chất cao quý” và “tâm phúc bất phân biệt tài”, ông ta thật lòng hối hận “Ta đã suýt mất lòng thiên hạ”. Còn người anh hùng “trung dũng kiên cường” đã “chấn hưng đất nước” nay đã thất bại nặng nề, ngày đêm bị trói trong ngục tối, chờ ngày bị đưa ra nơi hành quyết để xử trảm. , nhưng tư thế của anh vẫn an ủi và tự hào, Anh đã dành những “lời cuối cùng” của cuộc đời mình cho quản giáo. Món quà của người tử tù không phải là món quà cho viên quản giáo chăm sóc mình, mà là sự đánh giá cao và kính trọng của người nghệ sĩ về tài năng và sự tự tin bên trong của anh ta; Một tấm lòng đáp lại một tấm lòng … Nghệ sĩ nổi tiếng Kao Bá Quát – Nguyên mẫu lịch sử để Nguyễn Tuân tạo nên nhân vật Huấn Kao – “Nath Sinh De To Bye Hoa” – Life in Salutation to Plum Blossom. Ông Huấn không cúi đầu trước Quản ngục vì Quản giáo chưa phải là hiện thân của một nhân cách cao đẹp; Nhưng anh ta vẫn phải sống một chút “lương trời”, “lòng dạ” trong cái xấu, cái ác nhưng vẫn hướng thiện. Tấm lòng của cán bộ quản giáo đã được Mr. Huân sẵn sàng đưa bức thư nhưng “quản giáo đứng dậy giúp đỡ bình tĩnh”: “… Tôi nói thật, ông Kwan phải về quê và sống ở đó. Cuộc sống bình thường trước khi chết, ông nội dặn. người cháu, người cha căn dặn con cháu: Muốn sống phải biết tôn chỉ “ăn cơm manh áo”. Vì vậy, dù ở đâu, lúc nào, cho mình và cho người khác, Huấn Cao luôn tâm niệm điều cốt lõi là chủ nghĩa nhân văn: phải biết “của ăn của để của trời cho bền”.

Tóm lược, Huấn Cao là một con người nghệ thuật cao đẹp. Việc khắc họa nhân vật này là sự kết hợp ba phẩm chất cơ bản của một nhân cách cao đẹp: tài năng, năng lực và thiên lương. Hay nói theo cách của người xưa, Huấn Cao là một người có tất cả – nhân – nghĩa – thế. Vì vậy, Huấn Cao Nguyễn Tuân và thế giới là một hình mẫu lý tưởng đáng để chúng ta ngưỡng mộ và khâm phục.

Nhân vật Huấn Cao thể hiện rõ quan niệm về cái đẹp của nhà văn Nguyễn Tuân. Nhìn chung, Huấn Cao là một nhân vật rất Nguyễn Tuân có đầy đủ những phẩm chất mà Nguyễn Tuân cho rằng cần có ở một con người hiện thực. Trong khi đánh giá cao tài năng của người nghệ sĩ trong vai trò thân yêu của mình, dường như người viết trước hết phải là người có tài năng, có văn hóa cao và biết cách trang trí thế giới bằng tài năng ấy. Đương nhiên, nhân tài phải có tinh thần dũng cảm, liêm khiết, biết tự vệ, kể cả khi tài phải biết chống lại môi trường thù địch phi nhân. Nhưng có tài năng thôi chưa đủ mà còn phải có tấm lòng. Nguyễn Tuân tuy không tự nhận mình là bậc thiên tài Nguyễn Du: “Một lòng khác bằng ba chữ tài”, nhưng qua những thước phim của Huấn Cao, ta vẫn thấy nhà văn đặt nặng chữ “lòng” hơn. , Coi trọng “Thien Luang”. . Đối với Nguyễn Tuân, cái tâm vẫn là cội nguồn của nhân cách, là điểm xuất phát và là chỗ dựa của tài năng và tiềm năng.

Nói rộng ra, cái thái độ chung bóng của Vương thời “Mưa châu, gió Mỹ” thời Nguyễn Tuân viết chữ “tử tù tội” và hình tượng cái đẹp của Huấn Cao đã từng chiếm lĩnh, chúng ta cũng thấy được quan niệm về cái đẹp. Vẻ đẹp còn gắn liền với ý thức dân tộc và lòng yêu nước. Chữ người tử tù có thể được ví như là “thu hẹp tấm lòng để cầu cho nét đẹp truyền thống của Việt Nam” (ví von). Và qua Huấn Cao, Nguyễn Tuân đã thầm cảm phục những người đã dám hy sinh quên mình vì sự nghiệp cao cả độc lập tự do của dân tộc trong thời đại mà mình đang sống.

Có thể thấy tài năng khắc họa nhân vật rất đặc sắc của Nguyễn Tuân, thường là Chữ người tử tù và cụ thể là Huấn Cao., Đồng thời để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về bản lĩnh, vẻ đẹp, tâm hồn trong sáng trước cái xấu xa trần thế, sự dũng cảm mạnh dạn trước những kẻ tầm thường. Mặc dù đây đã là một tác phẩm gây được tiếng vang trong một thời gian, tác phẩm đang ở đỉnh cao của văn học lãng mạn tại Cuộc thi sáng tác văn học quốc gia Việt Nam.

Do Dang Wu Qin Nhu viết kịch bản

.