29 lượt xem

Phân tích hình tượng nhân vật Thị trong Vợ nhặt của Kim Lân | Thiennhan

Để làm được tác phẩm, nhà văn phải có trách nhiệm làm bật lên giá trị hiện thực thông qua các nhân vật và cốt truyện của mình. Điều đó, lại mang đến cho người đọc một cái nhìn và một cảm tình đặc biệt vào thời bấy giờ. Và Kim Lân, một nhà văn chuyên viết truyện ngắn về những người nông dân và trí thức nghèo trong xã hội phong kiến ​​cũng vậy. Nếu người ta nói đến cái đói là nói đến hiện thực phũ phàng của xã hội lúc bấy giờ chứ không chỉ nói đến cái đói và cái chết rét của con người, thì Kim Lân lại khác. Anh ấy viết về con người “Dù cận kề cái chết nhưng những người này không nghĩ đến cái chết mà vẫn hướng về cuộc sống, vẫn hy vọng và hy vọng vào tương lai.“Truyện“ Nhặt vợ ”thể hiện quan niệm văn học ấy, nhưng tất cả đều cô đọng trong văn phong và nét riêng của tác phẩm.

Phụ nữ Việt Nam trong văn học, khi được trích dẫn, rất dễ bị xã hội ức hiếp và áp bức. Thị, một người phụ nữ không tên, kém tuổi được Kim Lân nhắc đến chỉ bằng những đại từ tầm thường. Tràn ngập sự mơ hồ và mông lung, cũng như số phận của Thea, người phụ nữ “nhặt hạt gieo vãi, hay kẻ có việc phải làm”. Bất kỳ người phụ nữ tội nghiệp nào bị bao vây bởi đói và đau đớn. Sao cứ nhắc đến chợ bằng hai từ “vợ nhặt” là chán quá. “Vợ” không cưới, không đưa về nhà chồng, nhưng “nhặt” được và cất giữ cho đỡ tốn kém. Kim Lân dường như đã thể hiện được giá trị ngày càng thấp kém của con người trong xã hội những năm 1945 ấy. Buổi trưa, một khoảng thời gian đầy khắc khoải và buồn bã như những sắc màu của làng quê, “Hai bên đường, canh, bóng tối, không đèn nhà, bếp lửa và bóng người đói lả lướt như những bóng ma”. . Cảnh tượng thê lương kết thúc bằng tiếng gáy “vang bóng một thời”.

Hai lần anh gặp Thị Trang, người đã vẽ chân dung và thể hiện sự tàn khốc của nạn hạn hán đã nói đến. Khi nghe Trọng vu vơ hát “Nhắm mắt, Cười … Chạy đi kéo Trang” của một cô gái sôi nổi:

“Tôi muốn ăn những chiếc nem này với cơm trắng!

Đến đẩy xe bò với tôi, nah! “

Nhưng “tấm vải như tổ đỉa, mỏng khắp nhà, hai con mắt trên khuôn mặt lưỡi cày xám xịt”. Thị đói và đã đẩy Thị đến mức cuối cùng. Thị từ bỏ sự tôn nghiêm và phẩm giá trung thành của mình. Thị không còn mất mặt nữa, “ăn một bát bốn bể cho khỏi đầu, ăn xong thì cầm đũa ngang miệng”. Đói kiệt sức người nhưng Thị phải tìm một con đường mới, một cuộc đời mới nên đã tìm đến nhà Tràng. “Ngay cả Trường cũng nghĩ là buồn cười nhưng ai ngờ lại là sự thật”. Điều gì xảy ra nếu Ti không quay lại? Nhân phẩm và danh dự không cứu được Thị, mặc tất cả theo Thị Trọng hài hước ngu ngốc mà Thị cho là đúng: “Nực cười mà về với tao, mày bốc hàng lên xe rồi về”. . Nếu không, có lẽ ngày sau sẽ có “những người đàn ông chết giữa phố” và “4 xác chết nằm bên vệ đường”. Tiếp xúc với con quỷ đói, đặc biệt là bọn thực dân bóc lột người dân phương bắc, chúng đang đẩy họ vào chỗ chết vì lợi ích của mình. Vẫn là lực bất tòng tâm đối với một người phụ nữ như Thea, Kim Lân đã cho Thị một con đường sống.

Nhưng bản thân Thị là một vật thể đẹp đẽ, là tia sáng soi rọi vẻ đẹp trong bức tranh ảm đạm ấy. Thị nhìn theo Trọng trong ánh mắt của những người đàn bà khác: “Thế gian này còn mang nợ thế gian. Không biết họ có ăn thịt nhau mà sống được qua này không?”. “Cô gái dường như biết những người xung quanh đang nhìn mình. Thị càng xấu hổ. Cô bước chân này sang chân kia”. Nhưng sự xuất hiện của Thea là “một cái gì đó kỳ lạ và tươi mới trong cuộc sống đói khổ và tăm tối của họ.” Không còn “ủy mị như những lần Tràng gặp ngoài tỉnh”, Thea rụt rè, nhút nhát… Thea vẫn ngồi ở mép giường, tay bưng rổ, vẻ mặt tội nghiệp. Trong lòng hơi buồn chán, lờ đờ “ngực gầy nâng tiếng thở dài”. Liệu anh có nuôi được Thi hay không?

Còn Thị thì nhút nhát, vì tội nghiệp, cô ấy vẫn không nghĩ đến cái chết mà vẫn hướng về sự sống, vẫn hy vọng và tin tưởng vào tương lai. Thị Trang gặp mẹ anh vẫn chào hỏi, vẫn lễ phép, lễ độ. Thị là người đảm đang, biết vun vén cho gia đình. Người mới đến ở Throng’s home có thể cảm nhận được sự thông thoáng, nhờ Thị mà không khí gia đình Tràng. “Xung quanh tôi, một cái gì đó đã thay đổi, một cái gì đó mới và khác. Thị trường ngày nay đã khác rất nhiều. Rõ ràng một người phụ nữ đoan chính, dịu dàng không còn vẻ tự mãn”. Mặc cho cái “đắng lòng và đau họng” bên ly chè thập cẩm của mẹ Trang, bà vẫn “im thin thít và trong miệng không nói gì”. Vì hiểu hoàn cảnh của gia đình Thị Trang, cô rất biết ơn sự quan tâm chăm sóc của mẹ con Trọng dành cho mình. Nếu không có ngày hôm đó, món chè đắng đó đã không được ăn, và trên đường đi đã có một xác chết vô danh. “Mẹ con không bao giờ ấm êm thuận hòa trong ngôi nhà này”, giúp Thị Trang nhìn thấy tương lai tươi sáng trong bầu không khí “nỗi buồn len lỏi vào tâm trí người ta”. Anh kể cho Thi Trọng nghe Việt Minh đã “phá thóc của Nhật” và phân phát cho dân nghèo như thế nào. Điều đó khiến Wong nghĩ đến “người đói và cờ đỏ vẫy” trong lòng Trang. Nhưng có lẽ một ngày Tràng được tham gia, ánh sáng đã đưa Kim Lân Thi vào cuộc đời Tràng bỗng vụt sáng như hơi thở.

Tóm lược, Nhân vật của Thea không chỉ đại diện cho một hạng người, mà là tinh thần quật cường và khát vọng vô thức của con người thời bấy giờ. Đây là điểm mấu chốt, nét bút chấm phá đã làm sáng tỏ giá trị nhân đạo và hiện thực của tác phẩm “Nhặt vợ”. Kim Lân vừa thể hiện thái độ chăm sóc, nuôi dưỡng con người, vừa bộc lộ khát vọng về mái ấm trọn vẹn của người nghèo.

Do Thế Hồng viết kịch bản

.