66 lượt xem

Top 10 Bài văn phân tích tác phẩm Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương | Thiennhan

Hồ Xuân Hoàng là một nữ sĩ tài năng của nền văn học trung đại Việt Nam, bà đã để lại nhiều tác phẩm để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. “Bánh mì nổi nước” là một cái tên không thể thiếu, dùng để chỉ những ý tưởng độc đáo và những sáng tác tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của nhà thơ:

“Cơ thể của tôi trắng và tròn trịa cùng một lúc

Bảy nổi chìm trong nước

Rắn có thể bẻ gãy ngay cả khi có bàn tay của những người thợ xây khuôn

Nhưng tôi vẫn giữ trái tim mình

Hồ Xuân Hoàng là nhà thơ nữ có nhiều đóng góp quan trọng cho nền văn học dân tộc, đặc biệt là nền văn học trung đại nước ta. Cho đến nay, lai lịch của Hồ Xuân Hoàng vẫn là một câu hỏi bỏ ngỏ vì người ta chưa tìm được nguồn tư liệu nào đáng tin cậy để ghi lại thông tin về nhà thơ.

Tuy nhiên, mọi người vẫn luôn tin rằng bà là con gái của Hồ Phi Diễn (1704 -?), Nghệ An người làng Tần Đôi, quận Tần Lỗ. Trong khi Hồ Phi đi dạy học ở miền Bắc, ông đã gặp và kết hôn với người vợ lẽ của mình từ Bok Nin và sinh ra Hồ Xuân Hoàng, người đưa gia đình của mình đến sống tại phường Khẩn Xuân gần Hồ Tây (Hà Nội).

Hồ Xuân Hoàng vốn là một người có tư chất thông minh, có tài văn chương, thơ phú nhưng cuộc đời đầy cơ cực. Cô ấy đã từng kết hôn trước và đi xây dựng gia đình hai lần, cô ấy vẫn chưa có một cuộc sống gia đình hạnh phúc vì cả hai lần cô ấy đều là tình nhân.

Về sự nghiệp văn chương của mình, Hồ Xuân Hoàng đã để lại tập thơ “Lư Hoàng Khai” viết bằng chữ Hán và khoảng 50 bài thơ viết ở Phnôm Pênh. Số lượng lớn các tác phẩm ở Phnôm Pênh và cách thể hiện ấn tượng trong từng bài thơ đã khiến bà được mệnh danh là “Nữ hoàng thơ Nam”.

Tác phẩm “Bánh trôi” được viết theo thể thơ lục bát. Bài thơ viết về một món ăn dân dã trong đời sống dân gian là bánh trôi. Tuy nhiên, đằng sau ý nghĩa của món ăn đó là sự khẳng định và ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ, đồng thời cũng góp phần tố cáo hệ thống xã hội phong kiến ​​bất công đối với họ. Khi phân tích bài thơ Bún đậu nước nổi, ta thấy đó chính là tầng ý nghĩa hình thành nên giá trị của bài thơ.

Hồ Xuân Hoàng đã làm cho tác phẩm của mình trở nên độc đáo trong thời đại mà văn học trung đại thường lấy những hình ảnh chuẩn mực khi chọn món ăn truyền thống của dân tộc làm chủ đề cho tác phẩm của mình.

Tuy tài liệu sáng tác của nhà thơ chỉ là một chiếc bánh thông thường, nhưng giá trị của bài thơ không nằm ở phần giới thiệu món ăn đơn thuần. Nếu quá đơn giản, tác phẩm sẽ không thể hiện được phong cách tài hoa độc đáo như Hồ Xuân Hoàng. Khi phân tích bài thơ Bánh Trôi Nước, ta thấy tác phẩm được diễn giải theo hai lớp nghĩa: bánh trôi nước như hình ảnh mẫu mực, và lớp nghĩa mang giá trị nhân văn sâu sắc đằng sau: tính chân thực, ca ngợi. Vẻ đẹp và phẩm hạnh của người phụ nữ sống trong chế độ phong kiến ​​đầy rẫy những mâu thuẫn, bất công.

Ở câu thơ đầu là hình ảnh chiếc bánh trôi trên mặt nước. Mở đầu tác phẩm, một nữ nghệ sĩ viết: “Thân em trắng trẻo, tròn trịa”. Khi phân tích bài thơ “Bánh trôi”, người đọc sẽ nhận thấy câu thơ mở đầu đã giới thiệu hình ảnh chiếc bánh trong đời thực. Là một loại bánh làm bằng bột nếp, được đem luộc chín. Cụm từ “trắng và tròn” gợi lên hình ảnh chiếc bánh trôi được làm từ gạo nếp trắng mịn và có hình tròn, đẹp mắt. Có vẻ như chiếc bánh đang tự hào giới thiệu về mình với dáng người trắng trẻo xinh đẹp đó trong khi nói: “My body …”. Điệp ngữ “thân em…” là một cấu trúc quen thuộc trong nhiều bài ca dao trữ tình. Ví dụ:

“Cơ thể tôi như một quả nổi

Gió thổi sóng biết đi về đâu.

Hoặc:

“Thân em như tấm lụa đào

Lang thang giữa chợ mới biết đó là tay ai.

Trong khi cụm từ “thân em” như trong ca dao trên thường được dùng với nghĩa thân phận thì ở câu thơ này của Hồ Xuân Hoàng, cụm từ này là vấn đề về vẻ đẹp hình thể. Nhưng câu thơ không chỉ đơn giản miêu tả hình ảnh chiếc bánh trôi. Qua hình ảnh chiếc bánh ấy, Hồ Xuân Hoàng đã khéo léo kết hợp hình ảnh người phụ nữ …

Nhờ tài quan sát của mình, Hồ Xuân Hoàng đã phát minh ra sự giống nhau giữa chiếc bánh trôi và hình ảnh một người phụ nữ. Người phụ nữ có vẻ đẹp hình thể tuyệt vời với làn da trắng, bóng bẩy, dáng người tròn trịa, đầy đặn và nhân hậu. Số phận của người phụ nữ xưa trong câu thơ thứ hai và thứ ba: “Bảy nổi ba chìm nước non”.

Sau khi nặn, bánh trôi được luộc chín. Để nướng bánh, chúng lại phải trải qua giai đoạn “chìm” và “nổi”. Các tác giả đã miêu tả rất cụ thể công việc luộc bánh này. Đằng sau sự miêu tả công đoạn nấu bánh trôi, nhà thơ hướng đến hình ảnh người phụ nữ tần tảo, khó khăn. Về cơ bản chúng đều là những bông hoa tươi thắm nhìn đẹp đẽ, nhưng có được vẻ đẹp như vậy không có nghĩa là chúng có một cuộc sống hạnh phúc …

Trong xã hội phong kiến, người phụ nữ có gia tài như bánh trôi có lúc sung sướng nhưng cũng thường đau đớn. Bài thơ sử dụng thành ngữ “bảy nổi ba chìm” để nói lên niềm khao khát và sự vất vả của họ. “Nàng Tấm” duyên dáng, xinh đẹp nhưng phải sống trong cảnh nghèo khổ, lầm than giữa “non nước” bao la, rộng lớn của đất trời. Câu thơ dường như là tiếng khóc của những người phụ nữ phải mưu sinh, bôn ba, cảm nhận được vẻ đẹp của bản thân nhưng vẫn cảm thấy sự bất công của xã hội.

Một người phụ nữ xinh đẹp nhưng lại gặp phải cuộc đời đầy bất trắc, trôi nổi không mục đích và không thể tự quyết định cuộc đời của mình, thì chiếc bánh trôi đó, tốt hay xấu, chính là “con rắn” hay “con rắn”. Vỡ “cũng do bàn tay tạo ra. Of a Molder:

“Con rắn đã bẻ gãy bàn tay của người chết tiệt.” Nếu người nặn khéo léo và cẩn thận thì bánh ngon, còn nếu nặn ồ ạt thì đôi khi bánh bị vỡ là điều khó tránh khỏi. Bức chân dung hiện thực này liên quan đến thân phận của người phụ nữ trong xã hội cổ đại. Họ không thể tự quyết định về cuộc sống của mình. Còn vui, buồn, bất hạnh hay không thì không phải tự họ quyết định mà phụ thuộc vào “cựu nhân”, phần còn lại của xã hội.

Những thứ, những thứ quyết định cuộc đời của phụ nữ được đề cập ở đây có thể là của những kẻ nắm quyền, những người đàn ông và những thói hư tật xấu của xã hội bất hạnh. Nam và Nữ bình đẳng. Khi phân tích bài thơ Bánh trôi, ta thấy tác giả nhắm chính xác đến hình ảnh quy chiếu về chiếc bánh trôi.

Vẻ đẹp đáng trân trọng của tâm hồn người phụ nữ trong câu thơ cuối. Những người phụ nữ ấy vẫn sống và giữ được những phẩm chất đáng quý nhất của mình, dù họ sống trong tình trạng lệ thuộc vào người khác, và họ phải mang một thân phận chìm nổi, chìm nổi: “Còn sống thì hãy giữ lấy một tấm lòng nhân hậu”.

Khi bánh được nướng, lớp bột trắng bên ngoài là lớp bảo vệ cho bánh có màu đỏ. Và chính màu đỏ ngọt ngào của bánh tạo nên hương vị thơm ngon, hấp dẫn cho bánh. Bánh trải qua giai đoạn nổi và có thể bị nát trên tay của “rắn” và “ex” nhưng nhân bánh bên trong – “trái tim son” của nó vẫn ngọt ngào.

Có điều, những nỗi niềm, những nỗi niềm ấy là không thể có được, dù phụ nữ xưa nay vốn phải sống bấp bênh, bất trắc và nhất là phải phụ thuộc vào người khác. Đặc biệt hơn, anh luôn giữ cho mình một “trái tim son” trung thành và nghĩa tình.

Câu kết của bài thơ trong mối quan hệ với câu thơ thứ ba trên là “mặc dù” – một liên kết với từ “nó” đã tạo ra một ý nghĩa bổ sung cho chủ đề của câu thơ. Nỗi xót xa cay đắng cho số phận của nàng được thể hiện trong những bài thơ trước đã nhường chỗ cho sự khẳng định, đôi khi nhờ nghĩa của hai từ liên kết này mà người phụ nữ quyết tâm giữ gìn nhan sắc, giữ gìn vẻ đẹp của phẩm giá con người. Cho đến khi kết thúc với một chút thay đổi.

Dù cuộc đời có bao sóng gió, dẫu bị người ta ức hiếp, chi phối thì “con tim” của người phụ nữ chắc chắn không bao giờ thay đổi. Bài thơ kết thúc bằng một màu son đỏ rực lửa của vẻ đẹp quý phái. Thái độ say mê đầy mỉa mai ấy đã giúp người phụ nữ có thể hoàn toàn tự hào về vẻ đẹp của mình, về trái tim đáng quý của một người phụ nữ, và một khi vượt qua được thử thách, gian nan của cuộc đời thì chắc chắn cô ấy sẽ càng trở nên tuyệt vời hơn. Và làm cho người phụ nữ trở nên hoàn hảo hơn.

Tác phẩm đã tác động sâu sắc đến lòng người đọc về nội dung và tính chất nghệ thuật. Ngay từ đầu bài thơ điều đó được thể hiện qua sự xuất hiện của cụm từ “thân em” rất quen thuộc trong ca dao. Bài thơ cũng thành công trong việc khắc họa một người phụ nữ luôn ý thức về vẻ đẹp và những phẩm chất đáng quý của mình. Bên cạnh đó, bút pháp chọn đề tài, bút pháp nhân cách độc đáo và cách sử dụng khéo léo, linh hoạt các ẩn dụ đã giúp nhà thơ thể hiện những phẩm chất cao quý của người phụ nữ và phần nào nói lên những bí ẩn của xã hội phong kiến.

Qua bài thơ Bánh trôi nước, Hồ Xuân Hoàng ca ngợi vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ. Đồng thời lên tiếng lên án mạnh mẽ xã hội phong kiến ​​áp bức, đày ải tàn nhẫn, tước đoạt quyền lựa chọn cuộc sống hạnh phúc. Vì vậy, tự bản thân mỗi người đọc sẽ hiểu và đồng cảm với số phận của những người phụ nữ trong xã hội xưa.

Nữ hoàng thơ không số là một trong những tác phẩm độc đáo của nhà thơ khi truyền tải được những ý nghĩa lớn lao đó. Đặc biệt, đoạn thơ tạo được ấn tượng mạnh trong lòng người đọc bởi cá tính độc đáo của tác giả.