24 lượt xem

Top 12 Bài văn phân tích hình tượng rừng xà nu trong Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành | Thiennhan

Trải qua hơn 120 năm kháng chiến anh dũng và gian khổ, những trang sử vẻ vang của dân tộc ta đã ghi lại biết bao cuộc phiêu lưu oanh liệt phục vụ những người máu đỏ, da vàng làm rạng danh Tổ quốc, làm khiếp sợ quân thù và làm nức lòng thế giới. Độ cao lớn. Nhưng để có được những cuộc chinh phạt thần kỳ, làm cho đất nước được tự do, nhân dân ta được sống trong thái bình thịnh trị, cha ông ta đã phải hy sinh rất nhiều máu, mồ hôi và nước mắt. Trong những năm Đế quốc Mỹ nã pháo vào núi rừng Tây Nguyên yên bình, đã có những con người anh dũng hiên ngang, vươn mình chống giặc. Tác phẩm Rừng trúc của Nguyễn Trung Thân khắc họa sâu sắc hình ảnh những người con anh hùng trong công cuộc bảo vệ Tổ quốc, trong đó hình ảnh cây trúc có ý nghĩa biểu tượng cao đẹp. Là biểu tượng cho tinh thần quật cường và nhiều phẩm chất cao quý của con người Tây Nguyên.

Nguyễn Trung Thân tên thật là Nguyễn Văn Bou, bút danh khác là Nguyễn Ngok, sinh năm 1932 tại huyện Tăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Ông nhập ngũ năm 1950, khi còn là học sinh cấp 3, từng tham gia các trận đánh của cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên. Nguyễn Trung Thân sáng tác nhiều thể loại từ truyện, tiểu thuyết, truyện ngắn, tiểu luận, … Sáng tác của họ mang đậm hơi hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn, với chủ đề phim tập trung viết về 2 mảnh đời. Trong các cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ông viết nhiều về những đề tài quan trọng trong lịch sử dân tộc, đặc biệt là mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió. Rừng Xu Nu là tập truyện kể về quê hương Diễn Ngọa anh hùng, được viết năm 1965, do quân giặc Mỹ đánh phá miền nam và ném bom ác liệt.

Hình ảnh cây sa mộc hiện lên nổi bật và xuyên suốt tác phẩm, mở đầu là rừng cây sa la bạt ngàn và kết thúc tác phẩm là hình ảnh rừng Sán. Đến nỗi hình ảnh Cây xà nu bao trùm toàn bộ tác phẩm, hơn 20 lần trong toàn bộ tác phẩm, nó tái hiện vẻ đẹp độc đáo của Tây Nguyên, đồng thời gợi lên sức sống và vẻ đẹp. Của người dân Tây Nguyên. Với lối viết hiện thực, Nguyễn Trung Thân đã thể hiện cây xà nu qua lại và gắn bó mật thiết với cuộc sống của người dân Tây Nguyên. Bức tranh Xô Man về cả rừng rắn dang rộng lồng ngực che chở vì “làng nằm dưới làn đạn giặc”, như người cha che chở cho đứa con thơ dại như nhà thơ Quá Hủ đã làm. Viết trong Thơ Việt Nam. Đó là: “Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”, gắn bó, yêu thương.

Không chỉ hiện diện trong đời thường, dân làng Xô Man tham gia vào các sự kiện quan trọng. Ngay trong đêm giặc bắt được vợ con của Tnu, nhóm lửa trại để vợ con được chứng kiến ​​cảnh giặc hành hạ, sau đó đốt 10 ngón tay của Tnu thành mười móng. Giọt nước rơi cổ vũ dân làng Xô Man đứng lên chiến đấu diệt mười kẻ thù ác để bảo vệ Tnú và lập nên chiến công đầu tiên trong cuộc kháng chiến chống lại dân làng. Kể từ đó, người dân làng Xô Man đã kiên cường đứng lên, bởi chỉ có chiến đấu thì họ mới có cuộc sống tốt hơn, bảo vệ được dân làng và đất nước. Trong đêm trở về thăm làng Tnu, hình ảnh chiếc xà beng trở về, đưa người dân khắp làng Đuốc Xô Man nghe kể về cuộc đời của Già, câu chuyện về lửa một đời, sự ánh lửa càng trở nên thiêng liêng và hùng tráng. Ngoài ra, hình ảnh cây xà nu còn thấm vào cảm xúc, cách nghĩ, cách nói của người dân Tây Nguyên, vẻ đẹp của cây xà nu đã trở thành thước đo hình ảnh của con người. Mạt, Tnú, Mai và nhiều người dân làng Xô Man khác.

Với đề bài tượng trưng, ​​hình ảnh cây xà nu là biểu tượng cho số phận và phẩm chất của con người Tây Nguyên. Nói về số phận của người dân làng Xô Man, đầu sách Nguyễn Trung Thành viết “Trong cả rừng đại ngàn, không có cây nào là không bị thương”. Rừng rậm bị đại dương tàn phá, chú của kẻ thù, đầy vết xước và vết thương. Càng đến gần, bức tranh sầu thảm của cây tùng càng hiện rõ “Những cây xẻ nửa thân lao như vũ bão”, từ miệng vết thương, nhựa thông “trào ra”. . Máu của các loài sinh vật, cục máu đông lại cho người đọc một tác động sâu sắc về loài cây anh hùng, bất khuất. Nhưng đó là những cây may mắn, kiên cường, vẫn lành miệng và phát triển, tệ hơn nữa là có những cây non mới ngang ngực người bị đại bác bắn gãy làm đôi. Hoặc cây chết mười ngày sau ”.

Cách miêu tả chân thực, sống động đến từng chi tiết tái hiện một cách bi tráng cảnh kho thóc đổ nát vì bom đạn. Nói rộng ra, cũng như cả một khu rừng đầy thương tích và mất mát, người dân làng Xô Man cũng đã phải chịu đựng bao hy sinh, bao đau thương, bao người ngã xuống: anh Xút, chị Nhạn, Mai và con chị Tnú, tất cả đều bi thảm. trở thành nạn nhân của bàn tay tàn ác của kẻ thù. Những người sống sót đều bị thương về thể xác và tinh thần, lưng Tnu chi chít vết dao, mười đầu ngón tay bị giặc đốt, đau đớn hơn là nhìn vợ con chết thảm. Không thể làm gì được từ kẻ thù.

Đó không chỉ là biểu hiện cho sự may mắn của người dân Tây Nguyên mà còn thể hiện những phẩm chất tốt đẹp của con người nơi đây. Xà Nu là loài cây kỳ lạ khát ánh sáng “nhảy lên nhảy xuống mau lấy ánh sáng”, là biểu tượng của tình yêu phóng khoáng và sức sống tiềm tàng mãnh liệt của người dân Tây Nguyên. Ngoài ra, rắn đầu đàn có khả năng sinh sản mạnh mẽ “bên cạnh một thân cây đổ ngã, đã mọc lên bốn bốn cây con mới, ngọn xanh tươi, mũi tên lao thẳng lên trời”. Đây là dấu hiệu cho sự tiếp nối bền bỉ và bền chặt của nhân dân làng Xô Man, anh Lặng hy sinh có Tnú lên thay, anh Xút hy sinh, chị Nhạn đổi công nuôi bộ đội, chị Nhạn chết. Có lớp con thay, Mai mất, chị Mai nối gót, có cậu Hằng. Thế hệ đi trước Thế hệ sau luôn chuẩn bị vươn lên, đi theo con đường cách mạng.

Cây rắn có thần chết tự thân rất mạnh mẽ “cây cao hơn đầu người, cành lá sum suê, chim chóc nhiều lông vũ. Đạn đại bác không giết được chúng. Vết thương trên thân cường tráng mau lành. Tnú nghĩ ngay, tuy đau đớn, thương tật nhưng anh vẫn còn sống, còn hoạt động cách mạng, kẻ thù không bắt được, lãnh tụ Tây Nguyên cũng không giết được anh. và thái độ kiên cường của người dân Tây Nguyên trong chiến tranh.

Nguyễn Trung Thành đã thực hiện nghệ thuật làm phim tốt nhất của mình, từ quan điểm điện ảnh, để làm cho Cây xà cừ trông chân thực và mãnh liệt. Đôi khi tác giả không khỏi bộc lộ cảm xúc cá nhân mãnh liệt, ngỡ ngàng và tự hào về loài cây độc nhất vô nhị. Với lối viết hiện thực và lãng mạn, các nhà văn đã làm tốt nhất hình ảnh con Ambaris, một biểu tượng vẻ đẹp của con người Tây Nguyên, mở ra cánh cửa đưa người đọc vào thế giới của con người Tây Nguyên. Ở đây, tiêu biểu là nhân vật Tnú.