43 lượt xem

Tướng Đàm Quang Trung trong ký ức của tôi (phần II) | Thiennhan

Năm 1979, Trung Quốc xâm lược các tỉnh biên giới của Việt Nam. Tình hình chiến trường Quân khu 1 được báo chí nước ngoài phản ánh khá rõ nét, tướng Đàm Quang Trung chỉ huy lực lượng trên bộ đánh trả lực lượng của 18 sư đoàn bộ binh, 6 trung đoàn xe tăng và các đơn vị bộ binh khác. Các lực lượng khác do một vị tướng chỉ huy. Hứa Thế Hữu – Tư lệnh quân khu Quảng Châu tấn công các tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam. Kinh nghiệm chiến trường phần nào giúp anh lãnh đạo hiệu quả và gây thiệt hại nặng nề cho phía Trung Quốc. vào năm 1980 vào tháng 1, ông được phong quân hàm trung tướng.

năm 1981 Tháng bảy. Quốc hội khóa VII bầu ông là Ủy viên Quốc vụ, Tư lệnh quân khu 1. Tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ V (tháng 3 năm 1982), ông được bầu lại làm Ủy viên Quốc vụ. Ban Chấp hành Trung ương Đảng. năm 1984 ông được phong quân hàm Thượng tướng, Tư lệnh Quân khu 1, Bí thư Đảng ủy Quân khu.

Tại Đại hội VI của Đảng Cộng sản Việt Nam (tháng 12 năm 1986), ông tiếp tục được bầu lại vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, được bầu vào Ban Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. năm 1987 tháng 6, Quốc hội khóa VIII bầu ông làm Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc. Ông là đại biểu Quốc hội từ khóa IV đến khóa VIII. Ông nghỉ hưu vào năm 1992. và mất năm 1995. 3 tháng 3 tại Hà Nội. Thượng tướng Đàm Quang Trung là một trong những vị tướng tài ba của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Tướng Đàm Quang Trung trong Ký ức của tôi (Phần II)
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Đại tướng Hoàng Văn Thái và Thượng tướng Đàm Quang Trung tại Lễ kỷ niệm 20 năm thành lập TP.Thái Nguyên.

Anh kể chuyện vui, anh là đại đội trưởng đại đội hỗn hợp Việt – Mỹ, anh thưa với Bác: “Bác ơi, Thiếu tá Thọ Mật là tham mưu trưởng, đại đội trưởng là đại đội trưởng”? Người chú nghiêm mặt nói: “Phải đảm bảo làm tốt nhiệm vụ, dù đại tá hay tướng lĩnh là quân nhân cách mạng cũng phải đảm bảo phục vụ tốt nhân dân”.

Rồi người chú đưa cho anh một chiếc đồng hồ đeo tay và nói: “Muốn biết giờ giấc, kỷ luật quân đội phải rất nghiêm minh, làm việc từng giây để anh em giành chiến thắng. Bây giờ tôi đã là đại đội trưởng, sau này lên cấp chỉ huy cao hơn nên tôi phải rèn luyện từ bây giờ ”.

Đàm Quang Trung là người duy nhất được Bác Hồ chỉ định chủ trì 3 cuộc duyệt binh, diễu binh lịch sử: Năm 1945 2 tháng 9 Để diễu binh mừng Quốc khánh, Bác Hồ đã đọc Tuyên ngôn độc lập. Quảng trường, thủ đô Hà Nội. năm 1946 29 tháng Ba ông dẫn đầu đoàn diễu binh thiện chí giữa quân ta và quân Pháp tại Vườn hoa Canh Nông (nay là Công viên Lê Nin). năm 1955 Ngày 1 tháng 1 diễu binh chào mừng Trung ương Đảng, Tư lệnh Bác Hồ và Chính phủ về thủ đô sau 9 năm kháng chiến chống thực dân Pháp, toàn thắng ở Điện Biên Phủ.

Đây là phần tóm tắt tiểu sử của anh ấy, tôi chỉ được tiếp xúc với anh ấy từ khi anh ấy còn là tư lệnh quân khu 1. Không hiểu sao anh Ba Dân, Tổng biên tập báo Quân khu I thường nhắn tin cho tôi. đi công tác, bạn phải nghĩ rằng tôi và anh ấy đều là người dân tộc Tày nên rất dễ làm việc. Anh coi tôi là con nhà nòi, có lần tôi “béo” trêu: Bác ơi, sao Cao Bằng nhiều tướng thế, đến nay có 18 người, hồi học đại học với tôi, mấy anh em quê ở Cao. Bang, tôi không thấy có gì tốt cả!

Anh cau mày quát tôi: Không ai thông minh hơn ai, nhưng người Cao Bằng dám làm, dám làm, tôi chưa chín hẳn mà khoác ba lô lên tàu đi ngay và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Còn với người Hà Giang, ông chỉ núp trong váy vợ nên chỉ được một vị tướng chăm sóc trong cả hai cuộc kháng chiến. Lúc đó, chỉ có ông Đàm Triệu Minh, Phó Tư lệnh Quân khu I đã nghỉ hưu, quân hàm đại tá trên toàn tỉnh Hà Giang, quá tuổi hưởng lương cấp tướng, còn ông thì không. từ đầu. Hà giang. Tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

Tôi nhớ năm 1972, khi anh đang học Trường Quân sự Quân khu I, là Tư lệnh Quân khu IV, khi về Thái Nguyên thăm gia đình, nhà trường mời anh đến nói chuyện, cả tiếng đồng hồ. , anh ta đã không được nhìn thấy. nói và chiến đấu gì cả .. đã thấy anh lãnh đạo Quân khu IV đào ao thả cá, chăn nuôi chim muông, tạo thế trận chiến tranh nhân dân. Đầy bức xúc, anh kết thúc cuộc trò chuyện bằng câu: muốn đánh giặc lâu dài thì phải!

Về quân khu I, việc đầu tiên anh giao cho chúng tôi là tăng sản lượng đậu tương, anh bảo vì quân anh đông, đất rộng, sao không trồng được mà phải trồng nhiều, ở ngoài cải tiến để bán cho quân đội, Lấy tiền mua dùng vào việc khác. Thế là các đơn vị đóng quân ở Cao Bằng, Lạng Sơn đến Hà Bắc, Bắc Thái đều ra quân khai hoang, trồng đậu tương.

Khi đó, công việc của anh liên quan nhiều đến kinh tế thị trường. Và đối với nhà máy thủy điện nhỏ, ông đã thành lập một bộ phận do Thiếu tá Thắng làm trưởng phòng, chịu trách nhiệm khảo sát tất cả các sông suối trên địa bàn quân khu để xây dựng nhà máy thủy điện. Quy mô nhỏ nhưng đủ cung cấp điện cho các binh chủng. Sau đó là công nghệ sinh học Bioga, từ năm 1982. Một trang trại chăn nuôi ở quân khu Ngân Sơn bị mất củi do ngạt khí từ phân trâu, bò, lợn. Mỗi sư đoàn của quân khu đều có ao cá, vườn tược, trang trại chăn nuôi lớn. Giờ tôi nghĩ lại, đây là một người đàn ông đi trước thời đại 50 năm.

Bề ngoài tuy có vẻ dữ tợn nhưng lại là người rất độ lượng, độ lượng vì hiểu lòng quân tử. Có lần tôi viết sai về phương hướng kinh tế của quân đội, anh gọi tôi vào phòng và ôn tồn nói: Con phải học đi, bố trẻ, người ta chê bài này và bố chỉ cho con cách viết sửa. Tôi hiểu và nghĩ, sẽ không tốt nếu có một vị tướng khác. Tôi chỉ kể một câu chuyện nhỏ, tôi đang biên tập một số đặc biệt của tờ báo, ngay dưới lũy tre là dòng chữ to, đậm: … Thiếu tướng Đàm Quang Trung đã có mặt và phát biểu chỉ đạo … đã không hiểu tâm ý. đâu, u trong chữ Thiếu tướng hiện ra thành chữ n, làm tướng.

May mà báo chưa đăng, cả đêm chúng tôi cắt và dán gần chục ngàn tờ báo, tôi kể chuyện, anh cười bảo: nếu không biết thì giết tôi! rồi anh hóm hỉnh nói, anh có biết tôi mang quân hàm đại tá mười mấy năm không? Trong cuộc đời Bác đã mấy lần nhắc đến “cụ” tôi làm đại đội trưởng 24 năm, khiêm tốn cũng phải công nhận là đẹp trai, tài giỏi, các cô gái đều mê! Đó là lý do tại sao tên này sẽ thiến tôi trên báo. Cả xe cười ồ.

Tướng Đàm Quang Trung trong Ký ức của tôi (Phần II)
Khánh thành Nhà lưu niệm Thượng tướng Đàm Quang Trung tại Hà Quảng, Cao Bằng

Tôi còn nhớ năm 1989, khi Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam tổ chức sắp xếp lại các đơn vị, Quyết nghị ghi rõ: .. “Tùy theo điều kiện của từng đơn vị mà bố trí cho hợp lý… Tuy nhiên, Quân khu I nhanh chóng vô hiệu hóa Bảo và Đoàn Văn Công ra khỏi quân khu. Lúc đó anh là phó chủ tịch Hội đồng Nhà nước, tôi đưa chuyện đó cho anh, anh cười và nói: “Trong lĩnh vực quân sự tôi có đi theo gương anh La Văn Cầu không?”. Sau này nghĩ lại mới thấy sâu quá, một tập thể văn nghệ, báo chí là công cụ làm công tác tư tưởng, xóa sổ những đơn vị này thì cơ quan chính trị biết phải làm sao! sau đó nó sẽ được khôi phục.

Đúng như lời ông nói, tư lệnh quân khu, tướng Đàm Văn Ngụy, đi họp Quốc hội về, quyết định khôi phục đoàn văn công quân khu, “tố” văn phòng chính trị trực tiếp trong hội trường: “Sắp xếp lại. là hợp lý hóa, dày đặc và hiệu quả, không phải là xóa bỏ.

Đại tướng Đàm Quang Trung đã về cõi vĩnh hằng hơn 20 năm, mỗi lần nghĩ về ông lại tự hỏi, hình như ông đi trước thời đại ít nhất 30 năm, có điều ông đã làm được những năm 80 của thế kỷ trước. .nông nghiệp, ngư nghiệp, thủy điện … đến công tác chính trị, tư tưởng của ông đều vượt trội hơn hẳn những người khác.

Còn chuyện này, bây giờ thì bình thường, nhưng có lúc “khủng khiếp”, anh vào thăm, chia buồn cùng gia đình Thượng tướng Chu Văn Tấn, xe về Phố Ni, tôi mới rụt rè hỏi thăm. : Lão bản không sợ vào sổ, muội muội? anh cau mày sợ gì, nuôi cá cũng thế !, anh làm chính ủy, tôi làm tư lệnh mấy năm rồi cũng chẳng ra gì.

Bây giờ nghĩ lại, đó là sự thật, đó là một tài năng được chia sẻ. Sự nghiệp vẻ vang là vậy nhưng trong cuộc sống đời thường ông luôn gần gũi, hòa mình với quân dân, với vai trò là một kỹ sư nông nghiệp ông đã lãnh đạo, vận động bà con trồng cá, trồng cây, trồng rau. Nhưng điều quan trọng nhất là nó khuyến khích sự chủ động, sáng tạo của mỗi người.

Đặc biệt vì quê hương nên khi còn là tư lệnh quân khu, tuy quê ở Thái Nguyên nhưng ít nhất mỗi năm ông phải về Cao Bằng hai lần. Anh lang thang khắp làng tìm kỷ niệm xưa, tìm bạn cũ. Phố phường không làm chúng tôi quên nơi chôn rau cắt rốn. Tôi biết Cao Bằng vẫn vẹn nguyên trong anh và đội quân đã dạy anh trưởng thành. Anh ấy sẽ mãi mãi là một người lính.

Bài viết cùng chủ đề: